Truyện kinh dị, viễn tưởng, có yếu tố tình cảm.Cửa Hàng Tiện Lợi này đột nhiên xuất hiện ngay dưới căn hộ của đám Ui Gyeom. "Ê, đêm đói quá à. Hay mình ghé qua cửa hàng 24h đó đi.""Đi đêm ổn không vậy mày?" "Mày sợ à?" "ĐÉO!"…
Heeseung là tên không ra gìXui xẻo cho em khi lại yêu phải gã•Cliché: thuật ngữ chỉ một ý tưởng, lời nói, kịch bản rập khuôn, được dùng đi dùng lại trong sáng tạo nghệ thuật, khiến cho nó trở nên sáo rỗng hoặc nhàm chánMột chiếc plot cliché…
Tittle: I'm made in youAuthor: sleepy_orangeTrans: Sanna0903Rating: M/MAParing: HunHo/SeJun (Sehun - Suho/ Oh Sehun - Kim Junmyeon)Link gốc: https://archiveofourown.org/works/25668406Note: Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem sang nơi khác. Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giả, nếu không thích vui lòng click back.…
Khung tranh chưa được đặt tênTác giả: Meichimei(*Chỉ đăng ở Wattpad và Ao3, không đăng ở bất cứ nền tảng nào khác.)Fanfic này không viết lệch nguyên tác, mà là một mạch song song - theo chân nhân vật Asakura Mireina từ năm cuối trung học đến khi trưởng thành. Câu chuyện về bóng chuyền, tình bạn, tình yêu, và những lựa chọn không ai thay mình quyết định được.Đặc biệt là fanfic này dành cho những ai yêu thích Aoba Johsai muốn cùng họ bước trên con đường đầy đam mê🥹 dù vậy tất nhiên không chỉ có mỗi Aoba Johsai. Các nhân vật và đội bóng khác đều xuất hiện vì chúng ta sẽ theo chân Mireina, để gặp những người bạn của cô, và xem hành trình phát triển của họ thế nào.🎬 Để hiểu rõ cấu trúc và hành trình fic, hãy đọc chương 0 - nơi khung tranh đầu tiên được vẽ nên.…
" Tôi thật sự muốn ôm em,tới cuối đời " " Thế giới này không chấp nhận chúng ta đâu..." " Không sao! Tôi chỉ muốn một cái ôm từ em thôi! "Lily Nolan ôm lấy Julia Jonhson, em đẹp như mùa thu se lạnh đang về. Đôi mắt xanh sẽ khiến tôi không thể yêu thêm người nào khác, thân ái của tôi .Năm 1963 , thành phố London ,Anh Quốc𝙈𝙮 𝘾𝙝𝙖𝙧𝙖𝙘𝙩𝙚𝙧 : 𝘓𝘪𝘭𝘺 𝘹 𝘑𝘶𝘭𝘪𝘢 @Ynl@DongChou…
"Hiên Thừa, đoạn tình cảm này đến đây thôi". Không biết đã qua bao lâu, Lưu Hiên Thừa mới lấy lại được bình tĩnh, cậu mỉm cười, nụ cười có chút gượng gạo, xen lẫn đắng cay nơi đầu môi. Đôi mắt từ bao giờ đã phủ lên một tầng nước mỏng, long lanh. "Anh có giỏi cả đời này đừng để ý đến em".Mười chín tuổi, cậu chập chững bước vào nghề bằng vai phụ nhỏ nhoi trong một bộ phim, mười chín tuổi Lưu Hiên Thừa lần đầu gặp Triển Hiên. Ấn tượng ban đầu cũng chẳng đáng kể, hắn rất cao, gương mặt điển trai, tính cách dịu dàng, cởi mở. Hắn không màng khoảng cách, vô tư vui vẻ đùa giỡn với tất cả mọi người. Hắn còn tinh tế để ý đến việc cậu không mang bút theo khi đọc kịch bản, rồi đưa cho cậu cây bút hắn mang theo. Thôi được rồi cậu thừa nhận cậu bị thu hút bởi hắn. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó, cậu vốn chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ dành cho hắn những cảm xúc cuồng nọ và mãnh liệt như hiện tại... Chỉ là, hắn như cơn gió cứ từng bước, từng bước chậm rãi len lỏi vào cuộc sống của cậu, dịu dàng, êm ả nhưng lại khắc sâu vào tận ngóc ngách tâm can. Sự tồn tại của hắn dần dần ghim chặt vào trái tim cậu, hằn đậm qua từng hơi thở, từng tế bào. Hắn mang đến cho cậu những rung cảm nhẹ nhàng. Sự bao dung, dịu dàng của hắn như nước chảy qua từng kẽ hở trong tâm can khiến cho cậu dần say mê. Hắn quan tâm, cưng chiều và chăm sóc cho cậu. mua chuộc trái tim thơ dại của Hiên Thừa, dẫn dụ nó, khiến nó từ từ thấm đẫm trong thứ cảm xúc ngọt ngào sai trái ấy. Từ bao giờ? Hiên Thừa c…
chậm rãi, giống như mặt trời nhú lên ở phía đường chân trời, jeno toả ra hơi ấm chói lóa. giống như được ai đó kể cho một bí mật hay một lời bông đùa hài hước, và dạ dày jisung đảo loạn theo cái cách mà em chưa từng biết đến.*bản gốc: sorry i bit you, wanna go out? - ouchsolo (ao3)dịch: prunelại một chiếc fic siêu dễ thương, kikikikiki…
Tên truyện gốc: 遗忘的形式Tác giả: KongphleTrans: mia @miaroseyiQuách Thành Vũ gặp tai nạn xe mất trí nhớ, khi tỉnh lại tưởng rằng mình mới 21 tuổi, mất đi ký ức của 7 năm trở lại đây, bước vào con đường theo đuổi Khương Tiểu Soái lại từ đầu.Tag: nhất kiến chung tình, theo đuổi lại từ đầu, tự ghen với chính mình.---Phương thức lãng quên trên đời này chỉ có hai kiểu: một là đột ngột như thủy triều rút cạn, hai là mãnh liệt như ánh lửa bập bùng. Nhưng tôi vẫn luôn muốn tìm ra một phương thức thứ ba, một điểm giao giữa nước và lửa này.Mong em, đừng quên đi anh.…