[NamJin][Textfic] Cake[s]
Một cậu nhân viên mới vào tiệm, học cách làm bánh từ một cậu trai xinh đẹp.…
Một cậu nhân viên mới vào tiệm, học cách làm bánh từ một cậu trai xinh đẹp.…
Fic được viết dựa trên bối cảnh truyện "Khi tách cà phê còn chưa nguội" của nhà văn Toshikazu Kawaguchi.Pairing: SoonhoonTag: AngstSummary:"Xin hãy để cho tôi được nhìn thấy em, cho tới khi tách cà phê này nguội lạnh."…
Hôm nay hoa sẽ tànHôm nay, chàng phải chết...…
" Chú sẽ vì Gun mà sống tiếp chứ? "" Được. "(*) Bộ truyện thứ mười mình viết về OffGun, mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu.…
Tác giả: LawluTranslator: SúnBản dịch đã được cấp phép, vui lòng không tự tiện đem đi bất cứ đâu.⊹₊˚‧︵‿₊୨ᰔ୧₊‿︵‧˚₊⊹Một câu chuyện về những lặng im lặp đi lặp lại, những trăn trở đan xen, để rồi giữa sự hỗn loạn của tuổi trẻ mà xác định rõ lòng mình.Trên đường rời khỏi nhà thi đấu bơi lội, Eom Seonghyeon cứ mãi suy nghĩ: rốt cuộc mọi chuyện đã trở nên như thế này từ bao giờ?…
Eom Seonghyeon: lớp trưởngAhn Keonho : trùm trường bột sữaHE á đọc ii…
Gần đây Kim Mingyu chuyển đến một khu trọ mới và tình cờ phát hiện ra cậu hàng xóm đối diện nhà mình - Xu Minghao, là một con maNhưng là ma thì sao ? Kim Mingyu thấy đẹp là được. Cả đời này, mấy ai được làm hàng xóm với ma.…
Tất Cả Những Gì Viết Trong Truyện Chỉ Là Hư Cấu Không có ý xúc phạm đến bất cứ cá thể nào.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ na jaaa…
warning lowercase, abo,r18 và ngọt tiểu đườngcảnh báo là siêu siêu ngọt vì tác giả cực kỳ yêu đời nên otp cũng phải yêu nhau một cách ngọt ngào nhất…
- Truyện pha một chút sodium - radium - potassium, nhỏ thêm 1 giọt H2O, pha thêm một chút NaCl, trộn thêm 1 xíu đanh đá, rải thêm 1 chút khịa Mời mọi người đọc truyện vui vẻ ❤…
Daou - Thái Hữu PhúcOffroad - Lâm Tiểu Lộ---- Kiếp trước Lâm Tiểu Lộ cắt đứt quan hệ với gia đình đi xa tha hương, bị phản bội, bị người ta giẫm dưới chân mặc sức sỉ nhục, chết rồi lại trôi dạt chốn lạ, linh hồn không thể về lại cố hương. Thật không ngờ một sáng tỉnh mộng lại trùng sinh. Năm ấy cha chưa mất sớm, mẹ vẫn dịu dàng nhã nhặn, bà nội còn trên thế gian, gia đình mỹ mãn. Lâm Tiểu Lộ quyết tâm không giẫm lên vết xe đổ ngày trước, khiến cho những năm đầu 90 của đại gia tộc họ Lâm trong giới điêu khắc gỗ Kiến Kinh náo loạn hết cả lên. Đứa con trai nhỏ như đắp từ phấn đẽo từ ngọc trong nhà hay nhõng nhẽo thì cũng thôi đi, đã thế hở chút lại rơi nước mắt ngà. Thầy bói quả quyết: Tà linh nhập xác, phải tìm người thích hợp trấn áp. Sau đó "nắm sữa" bị đẩy vào nhà Lão Thái cách vách. Nhà họ Thái là gia đình quân nhân trú quân ở đây, nơi đó có dương khí mạnh nhất. Sau đó nữa tất cả mọi người được thấy cảnh "bé sữa" chạy ù ra ôm lấy đứa con trai độc đinh vừa đi học về của nhà người ta. "Anh ơi." Bé con dụi mặt vào hõm cổ thiếu niên nũng nịu. Đây là ký ức đã mờ nhạt đi trong những tháng ngày vỡ tan về sau của cậu. Là người mà bao năm không gặp, nhưng đến cuối cùng lại vượt ngàn dặm trường từ quân đội trở về nhặt xác chôn cất cho cậu. ----Bản gốc: Nhà có bé ngoan Tác giả gốc: Thính Nguyên Bản chuyển thể phi thương mại, làm ra chỉ để thỏa niềm vui đu cp, mong mọi người cùng hoan hỉ đón nhận nhaaaXin cảm ơn!!!…
Người đẹp đã mê cún húi chưa ? | textfic |…
toàn h+, lúc thì ko có h+ và lúc thì h+ nhẹcó thể nhận các cặp khác trừ ngôn tìnhvăn ko hay h+ cx ko hay nên mọi người đọc thì đọc ko đọc thì thôi chứ đưng nói lời cay đắng.…
|15/07/2020| BrightWin - Mới cưới (tưởng đâu mới yêu)OffGun - Yêu lén lút(nhưng ai cũng biết)Nội dung: Hắc Bang, Hài, Ngọt !Khuyến cáo không tốt cho các bạn luôn giữ hình tượng của OffGun và BrightWin ngoài đời, fic được viết với hình tượng các nhân vật đều khác xa ngoài đời thật.…
‼️TRUYỆN ĐƯỢC VIẾT TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA AU, HOÀN KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN SỰ KIỆN HAY NHÂN VẬT ĐỜI THẬT NÀO. CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC‼️Thể loại: Học đường, Tâm lý, Tình Cảm, Gia đìnhChiến tranh - những cuộc chiến mang trong mình nỗi buồn của cái cõi không nhà, không cửa, lang thang, phiêu bạt và lạc lối trong sự vô tận.Vậy không có bom đạn, không có khói lửa thì chiến tranh đã biến mất rồi sao?…
"Anh đi qua xuân, hạ, thu, đông, một năm lại một năm. Anh hòa vào dòng người trên phố, xuôi theo số phận an bài, một bước lại một bước. Anh càng cố quên đi em lại càng không cách nào xóa bỏ. Anh từng đặt ra cho mình một giới hạn khi lời hứa ở bên nhau ba mươi năm kia kết thúc anh sẽ buông xuống kỉ niệm cũ mà sống vì chính mình, cho đến khi anh đứng trước ngưỡng cửa kia anh lại yên lặng tự gia hạn thêm ba mươi năm nữa. Anh biết, chúng ta cùng lắm là một cánh chuồn chuồn qua đường, em đã thả mình xuống rồi nhưng anh vẫn cứ cố chấp lửng lơ bay lượn giữa kí ức quá đẹp đẽ nơi quá khứ kia. Anh không có tư cách để đau lòng, vì anh đến tột cùng cũng chỉ có thể nhàn nhạt nói mình là một "người quen" của em. Nhưng anh không oán trách số phận, cũng không hối hận mình tại sao không bước tới, vì anh hiểu được "mập mờ" có lẽ là điều tốt nhất mà chúng ta có thể dành cho nhau"…
Khi cà phê đắng ngắt kết hợp với hương vị dâu tây ngọt ngào.…
quay trở lại khi đó nếu câu trả lời của em khác đi, tôi tự hỏi câu chuyện này liệu sẽ thành ra thế nào.…