Cỗ máy thời gian
Hôm nay là ngày mai…
Hôm nay là ngày mai…
Cô, Lucy Heartfilia, từng là một thiên kim đại tiểu thư giàu có, xinh đẹp, hiền thục, sau khi ba cô phá sản và trốn đi, cô phải ngày ngày kiếm tiền trả món nợ khổng lồ mà cha để lại, hiện đang làm việc tại bộ phận Marketing của tập đoàn Fairy (cũng chính là tập đoàn của hắn). Hắn, Natsu Dragneel, là tổng giám đốc tập đoàn Fairy đứng đầu thế giới, có quá khứ bí ẩn và kí ức không mấy tốt đẹp, là một tảng băng di động luôn luôn trưng ra bộ mặt lạnh như băng. Lúc trước hắn là một cậu bé hoạt bát nhưng sau một sự cố thì tính cách trở trên trầm hơn. Tự mình gây dựng một tập đoàn lớn mạnh đứng đầu thế giới với thương hiệu riêng và thành công khi chưa đầy 20 tuổi. có tin đồn cho rằng hắn còn là ông trùm của một băng đảng tội phạm khét tiếng. Mặc dù giữa 2 người từng có hôn ước nhưng sau "sự cố đó" thì hôn ước này đã không còn.…
- Author: EagleSarang- Summary: Mãi nhớ tới bóng hình cũ, để rồi đánh mất cô gái cố bước chân vào cuộc đời mình.- Warnings: Không có- Category: Ngôn Tình, Hiện Đại, Open End- Status: Ongoing…
thể loại : Xuyên sách, Nữ phụ, Sủng, hơi hướng Thanh Thủy Văn ( không H), truyện vài từ ngữ gây khó chịu mong suy xét trước khi đọc, Nam chính lẫn nữ chính đều không sạch ! không sạch! KHÔNG SẠCH. điều quan trọng phải nhắc 3 lầnvăn án : Tần Thanh Y vừa suy nghĩ vừa kinh bỉ cái gọi là Tổng Tài mà cô từng mê luyến, Bĩu môi." Quả nhiên Tổng tài trong sách khi chưa gặp nữ chính IQ cao ngất trời khi gặp nữ chính rồi miệng lại chanh chua như mấy bà bán tôm cá ngoài chợ"" aiyo, sao lại có cái Tổng tài ngu xuẩn thế này nhỉ, sao có thể quản lý tập đoàn bự như thế kia, chậc chậc, tội cho nhân viên của anh ta thật""sao lúc trước mình lại thích loại bá đạo như này nhỉ, chắc mình bị lây bệnh não tàn của hắn ta rồi"vị Tổng Tài nào đó đang mặc tạp dề hồng trong bếp hí hửng nói vọng ra" lần sau nói xấu anh nhớ nói nhỏ thôi nha, mà vợ vừa nói thích anh à ! " cô thầm liếc trong lòng, thở dài : thôi anh vui là được rồi.Trích đoạn 1 :Tần Thanh Y nhìn Có Cẩn bằng ánh mắt dịu dàng nhẹ thốt ra." Tên điên!!!"Hắn ta đã theo cô từ sáng giờ rồi còn nhìn cô bằng ánh mắt quái đảng đó nữa, anh cầm nhầm kịch bản à ! Kìa nữ chính của anh sắp bị người ta gạt mất kìa mau tới giành !!! Theo cô làm gì, cô cũng không biến ra vàng được !!!Trích đoạn 2 :Lúc này Tần Thanh Y thật sự bất lực rồi.Cả hai người đều cầm lộn kịch bản à? Tác giả hai người con cưng của cô cầm nhầm kịch bản rồi,cô không quản à???…
tao ghét bọn nó, không thích thì đừng vô sủa…
Tự sáng tácTác giả: kmnlcdb (a.k.a Khách Mộng Nhân Lệ)Thể loại: BL (nam x nam), xuyên không, thế giới khác, 1 x 1 [trước ngọt sau ngược à nhầm, trước ngược sau ngọt =)))) ]Hệ thống cảnh báo: VĂN NÃO TÀNKhông sinh tử, không kì thị bất cứ ai, không loạn luân, không bừa bãi.----Từ Tuân là gay, bị bạn bè phát hiện chế giễu. Cậu bạn Từ Tuân thầm mến khó chịu kì thị cậu. Họ hàng tức giận mắng nhiếc khó nghe. Thầy cô liệt cậu vào danh sách học sinh cá biệt.Từ Tuân thở dài: "Chậc chậc, tôi sinh nhầm thế giới rồi chắc. Đúng là không ở được mà."Sau đó ngửa mặt lên trời rống to: "Không sống ở đây được mà!!!"Hàng xóm: "Không sống thì cút!!! Nửa đêm ồn ào cái gì!!!"Từ Tuân bĩu môi, quay người chui vào chăn, trong đầu không ngừng nghĩ xem cách nào tử tự mà vẫn giữ được vẻ bề ngoài lại không đau đớn. Cậu ôm suy nghĩ đó đi vào giấc ngủ sâu...…
-Tên T/g: Kavin <3-Tên truyện: [Allharry/ABO] Kẻ tồn tại là kẻ được yêu...-nội dung-Em yêu họ như cách mà họ yêu những cô gái khác nhưng mà em chả bao giờ được đáp trả tình yêu từ họ... Em buồn lắm, em không dám tỏ tình.. Em chết đi vào năm em được 37 tuổi. Em đã tự tử , cho rằng tự tử là nơi em được giải thoát nhưng mà em lại xuyên không vào thế giới khác..-------------⚠️Warning ⚠️Truyện không giống gốc? Nhân vật sẽ OOC! Truyện này có vài lúc bị Logic! Nếu xin ý tưởng thì comment, lấy đi không cho phép của Tác giả thì tự hiểu kết cục! Nhắc trước , H chỉ 12 -----------Kết cuối của truyện là HE hay SE thì tùy tâm trạng của Tác giả!…
Doãn Lâm Nhi - cô gái có gia đình không hạnh phúc, bởi bố mẹ cô đều đã từng trải qua một cuộc hôn nhân rồi mới tìm thấy nhau.Vì trước kia bố đã từng có vợ nên mẹ cô chỉ mang danh vợ hai. Tưởng chừng như gia đình sẽ êm ấm nhưng không, một ngày nọ, mẹ cô quyết định rời đi.Lại không ngờ rằng bố cô thế mà một hai dành quyền nuôi cô, để rồi cuộc sống Doãn Lâm Nhi ngày càng trở nên tăm tối. Bố là người nghiện rượu, chị cả lại âm mưu cướp đoạt gia sản mà hãm hại cô.May thay đời đã cho cô thêm một cơ hội, sau khi trọng sinh, Doãn Lâm Nhi đã quyết tâm tránh xa bọn họ, sống cuộc sống riêng của chính mình.Bên cạnh đó, cũng có một Dương Minh An không hạnh phúc. Bố cậu thế mà lại giết đi người vợ của mình. Trước khi được nhận nuôi, Minh An đã có những ngày tháng bị bạn bè dè bỉu trong lúc đi học.Hai con người, hai hoàn cảnh, một nỗi đau. Trời cho họ gặp nhau, trở thành sự cứu rỗi trong tâm hồn của nhau.…
Các chị em hãy tuởng tượng zui zẻ nha!!!…
Trịnh Gia bế tắt vì Trịnh Thụy. Người ra kẻ vào Trịnh Gia ai ai cungc nghĩ Trịnh Thụy bị quỷ thần trừng phạt nên mới thành ra như vậy. Trịnh phu nhân khóc nức nở trước cửa phòng trói Trịnh Thụy. Đã hai ngày đêm không một ai không bận bịu vì chuyện này. Thiết nghĩ chỉ có pháp sư cao tay mới có thể đuổi tà ma trong người Trịnh Thụy đi thế nhưng cả một Trinh gia to lớn vì một tên Hào Gia mà điêu tàn. Con Trịnh Thụy vì hắn mà hóa điên khôn thiết ... Trịnh phu nhân bản tính hiền lành hóa thành người hung tàn độc ác chỉ vì tên bán nam nữ đó. Không phải tình cảm không có lỗi lỗi là ở ....…
Tên truyện: Ta Chờ ChàngTác giả: Ngoc_hoonThể loại: Ngôn tình cổ đạiVăn án:Chàng nói, chàng quyết định đi đến chiến trường để dẹp tan quân giặc, ta lo lắng lắm.Chàng nói, ta chờ chàng về, sau khi chàng về sẽ liền đến nhà ta bàn chuyện hôn sự, ta đồng ý.Hai chúng ta cùng lập lời thề nguyện ở đồi hoa anh đào.Nhờ vào những bức thư của chàng mà hai năm đầu ta sống vẫn ổn, nhưng số lượng thư chàng gửi cho ta ngày càng ít, ta nghĩ do chàng trăm công ngàn việc, bận bịu quá độ nên không thể dành quá nhiều thời gian cho ta được, ta chấp nhận.Một năm nữa lại trôi qua, tin tức của chàng ta chưa một lần nhận được, nỗi đau sót cùng nhớ thương dâng lên đến đầu óc, xâm chiếm hết trí não của ta, ta lo lắng lắm, sợ chàng có phải đã sảy ra chuyện gì không? Hay là chàng đã quên ta mất rồi, nghĩ đến đây lòng ta run lên, ta cố gắng kiềm chế cảm xúc, không để nước mắt tuôn rơi.Nhưng ngay vào hôm sau, ta nhận được tin chàng tử trận nơi chiến trường binh đao, lòng ta như vỡ vụn, trái tim chia làm hai mảnh, ta không tin, ta đến hỏi từng tướng lĩnh, họ đều nói chàng chết rồi, rơi xuống vực nên không tìn được xác, ta sợ lắm chàng có biết không? Nước mắt đọng ở bọng mắt, như sắp tràn ra, nhưng ta không thể khóc, ta phải kiên cường đợi chàng trở về, lời thề khi xưa còn chưa thực hiện, chàng nào có thể bỏ mặc ta một mình.Sau ngày hôm đó, ta xin cha mẹ cho ta đến ở đồi hoa anh đào để thuận tiện chờ chàng trở về, mọi người nói ta ngu ngốc, nói chàng sẽ không trở về, không thể trở về, ta bỏ ngoài tai vì ta biết chàn…
Cháu trai họ của Quan gia là một đứa trẻ không lên thân. Kinh thành Thăng Long đi đến đâu người ta cũng lắc đầu bĩu môi khi nhắc đến công tử phủ trưởng công chúa. Đó là cậu ấm ăn chơi trác táng nhất kinh thành Thăng Long. Rồi một ngày Quan gia quá nhức đầu khi nhìn vào đống tấu chương vạch tội của cháu họ mình do quan viên dâng lên, ngài quyết định phải nhét thằng nhóc trời đánh đó vào quân đội. Từ đó, cậu ấm phủ trưởng công chúa trải qua những ngày nước sôi lửa bỏng nhất đời mình. Thế nhưng, rèn luyện mãi cũng cải tà quy chính, nhưng hình như có gì đó không đúng. Rèn luyện kiểu gì mà công tử phủ trưởng công chúa lại la hét mỗi ngày đòi gả vào ở rể phủ tướng quân? Dù có chiều chuộng thằng cháu trời đánh của mình đến mấy thì Quan gia cũng không thể vị tướng quân thiếu niên của mình bị thằng nhóc chết tiệt kia bẻ cong rồi tuyệt hậu được. Quan gia lại thấy đầu mình đau hơn rồi.…
Thể loại : Xuyên không , nữ cường , ngôn tình , cuồng ,sủng, HE 1 với 1 HÀN BĂNG LINH - DẠ HÀN MẶC Trích ; - Đã từng là lão đại cao cao tại thượng của giới hắc đạo . Hai chữ : THƯỢNG LINH bạch đạo nghe thấy mà khiếp vía ........................... - Đã từng là phế vật ngũ tiểu thư , ngu si mà giốt nát . Long quốc , kinh đô nghe thấy mà cười nhạo.............................Hai con người , hai tính cách , hai số phận trái ngược , thế mà : " THẬT CẨU HUYẾT "-----------------------------------------------------------------------------------------------------------Nhìn thân thể nhỏ nhắn trúi gọn trong lồng ngực , trước ngực tê dại , đã thế đầu lưỡi mềm của ai đó dán sát lên da thịt làm hắn có xúc cảm lạ chưa từng có : " Cắn đủ rồi sao ; Hàn Băng Linh, ngươi cầm tinh con chó à ".............. ............. .............Quay người định bỏ chạy nhưng ai ngờ ống tay nàng vẫn bị hắn túm được, nhất thời mất thăng bằng như :' chim gãy cánh ' mà rơi xuống : " KHỐN KHIẾP "............................ " Vương gia , vương phi , hai người chơi cái trò gì vậy ..... " : Lão quản gia trợn tròn mắt nhìn tư thế ái muội của hai người , lão không tin vào mắt mình dùng tay ra sức nhéo mạnh vào hông - ' UY , ĐAU THẬT ' , ta lại cứ tưởng là mơ Lão xấu hổ , cúi đầu ho nhẹ : " Ách , hai người tiếp tục ............."..............…
Chương 1 : Vũ dạ phá miếu (Mưa đêm ở căn miếu đổ )Edit : Chuông cỏBeta : Trangki" Hắt xì......"Ngoại thành Khai Phong phủ, trong trạm dịch, Triển Chiêu lặn lội đường xa từ biên quan chạy về Khai Phong vừa ngồi xuống, liền đánh liên tiếp ba cái hắt xì.Bạch Ngọc Đường đặt đao xuống ngồi cạnh hắn, vươn tay sờ trán Triển Chiêu, nhíu mày: "Ngươi bị bệnh."Lời này của Bạch Ngọc Đường không phải đặt câu hỏi cũng không phải kinh ngạc, mà là thập phần khẳng định nói với Triển Chiêu _ bị bệnh rồi!Bạch Ngọc Đường vừa vẫy tiểu nhị gọi một bình trà nóng, vừa nhìn khuôn mặt đỏ ứng của Triển Chiêu. Con mèo này thật không hổ sinh ra ở Giang Nam, lạnh một chút liền bị bệnh.Lại nói vì sao Triển Chiêu sinh bệnh thì phải kể đến mấy ngày trước.Lúc mới tới Hắc phong thành, con mèo này suốt ngày chạy ra chạy vào không chịu mặc áo khoác. Bất quá sau khi Bao Chửng an bài hai người bọn họ về Khai Phong trước, Triển Chiêu liền lên tinh thần, cảm thấy rời khỏi Hắc phong thành sẽ không cần tiếp tục mặc mấy mấy cái áo da cừu cồng kềnh này, liền mặc thường phục chạy đi. Bạch Ngọc Đường nhiều lần khuyên hắn mặc thêm, nhưng con mèo này giống như sống lại bĩu môi _ còn lâu mới bị bệnh!…
Tác giả: Bạc hà mê ( đứng đắn văn án ) Tần Phỉ lần đầu tiên gặp Bùi Sênh, hắn ngồi ở nàng trên bàn học, tham gia nàng gia trưởng hội. Từ đây, nhất hướng mà sâu. Cho đến hắn trở thành nàng man. ( đoạn ngắn ) Quân huấn hồi báo biểu diễn ký tổng kết khen ngợi đại hội thượng. Mỗ trại trưởng ở trên đài phát biểu hết nói chuyện, trong túi quần di động đột nhiên chấn động. Cúi đầu móc ra xem. "Lão công, ngươi tặc sao sao soái, yêu ngươi yêu ngươi biubiubiu." Người nào đó uy phong lẫm liệt khuôn mặt trong nháy mắt kéo căng không trụ . Nhưng mà dưới đài, có một cái tiểu quần thể nổ . "Trại trưởng thật cười , ai u thật là đẹp mắt." "Tính , ta thua , nợ ngươi nhất lon cola." Tần Phỉ: "Hắc hắc, vận khí tốt vận khí tốt." Lấy ngươi quân trang, sấn ta áo cưới. Cùng quân cùng tồn tại, một đời vui vẻ. Thâm tình phúc hắc thể lực hảo vs quỷ linh tinh quái thân thể nhuyễn PS: Nam chủ trưởng quan / mười hai tuổi kém ngọt văn Nội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Tần Phỉ, Bùi Sênh ┃ vai phụ: Tiểu kịch trường ┃ khác:…
Hyungggg Oppa ❤️…
Tác giả: Miukt Tên truyện: Vợ à! bên anh cả đời được không?Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị, ngọt sủng, hài, HECouple: Phúc hắc bá đạo chung tình sủng vợ đến trời công (An Khuê Vũ) × xinh đẹp, tạc mao có phần lạnh lùng thụ (Lăng Phong)××× Ai dị ứng với thể loại này thì đừng đọc ×××…
Những câu chuyện, mảnh ghép vụn vặt tôi tự mình viết ra. Hay đôi lúc đó là những tâm sự của tôi. P/s: Nếu bạn không thích có thể không đọc, nếu thấy tôi có sai sót gì xin hãy góp ý cho tôi, đừng dùng những lời lẽ không tốt để bình phẩm tôi. Suy cho cùng tôi vẫn là một con người bình thường, cũng có những cảm xúc giống như bạn…
Gió xuân khẽ lùa qua khe cửa Tĩnh Thất, mang theo hương nhài thanh khiết. Ngụy Vô Tiện vẫn lười biếng nằm dài trên tấm đệm lụa trắng, đầu gối lên đùi Lam Vong Cơ, tay nghịch lọn tóc của y.Lam Vong Cơ một tay cầm sách, một tay đều đặn vuốt ve mái tóc đen nhánh của hắn. Ánh mắt y chưa từng rời khỏi gương mặt đang say sưa tận hưởng sự chiều chuộng kia.- "Lam Trạm, ta đói." - Ngụy Vô Tiện lẩm bẩm, môi khẽ bĩu ra nũng nịu.- "Cháo hạt sen đã sẵn." - Lam Vong Cơ trầm giọng, tay khẽ chạm vào vành tai hơi đỏ của hắn.Hắn bật cười, xoay người ôm chặt lấy thắt lưng y, dụi đầu vào lồng ngực ấm áp:- "Ngươi thật tốt, tốt đến mức ta chẳng muốn rời khỏi căn phòng này một bước nào nữa."Lam Vong Cơ đặt cuốn sách xuống, cúi đầu nhìn người trong lòng, đôi mắt lưu ly tràn đầy sự dung túng vô hạn. Y không nói, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng cả đời này để giữ lấy bóng hình ấy.…