viết, cho đôi ta || Đỗ Nam Sơn - Dillan Hoàng Phan || DillanSơn
nhật kí của nhật hoàng.…
nhật kí của nhật hoàng.…
Ngô Nguyên Bình không thích tạo couple với Lê Hồng Sơn đâu!…
đến thăm anh đi.…
xuân bách viết sách, viết về mối tình đơn phương của anh với nguyễn thành công.…
"Em biết bạn bận mò. Nhưng để ý em một tí."…
trai thẳng x cún sữa…
Chỉ là bản nhá hàng cho một truyện sắp tới. Chưa Beta…
Một oneshort viết cho Duongkieu Mọi chi tiết chỉ là hư cấu…
dây vô là đau đấy…
"Tôi không phải con nít""Ừm nhưng bạn cần tôi chăm" Mọi thứ đều không phải là thật nên vui lòng không mang ra khỏi đây ⛔️…
Có phải nam châm trái chiều thì sẽ hút nhau không nhỉ?…
Thành phố hoa lệ ấy khiến anh thấy được em…
anh linh em cônganh ấy luôn vạch rõ ranh giớicó lẽ vì anh ấy vốn dĩ không yêu…
Dáng hình của thanh âm ra sao?…
Lưu ý: Truyện này mang nội dung cực đoan, có yếu tố tâm thần, kinh dị và ngược tâm lý cực mạnh. Lời văn có thể thô tục và tiêu cực, hãy đọc khi bạn thực sự sẵn sàng._______________________- "Hoàng Hùng, em chỉ có thể là của tôi. Không ai khác được chạm vào em, kể cả chính em."- "Em không cần nhớ quá khứ, cũng không cần nghĩ về tương lai. Ở bên tôi, chỉ cần yêu tôi là đủ."- "Em muốn chạy? Chạy đi. Để tôi xem em có thể đi được bao xa."- "Dù em có hận tôi, yêu tôi, hay căm ghét tôi, cũng chẳng quan trọng. Em không thể rời khỏi tôi được nữa."________________________- "Anh thích tôi cười đúng không? Được thôi, tôi sẽ cười... Cười đến khi nào anh hài lòng thì thôi."- "Hải Đăng, anh yêu tôi, nhưng anh đã giết chết tôi rồi."- "Thoát ra ngoài kia... tôi có thể thực sự sống lại không?"…
Ở một góc phố có cái chung cư 30 người…
[CLOSE]***Cuộc sống là chuyến hành trình với bao chông gai. 20 tuổi, độ tuổi chênh vênh giữa dòng đời hối hả mới dạy cho ta rằng con đường ta đi chẳng bao giờ trải hoa hồng. Muốn chạm đến vinh quang và thành công, ta nhất định phải tôi luyện bản thân qua những ngày giông bão.Ta mới bước vào đời, còn ngỡ ngàng với bao điều mới mẻ và khó hiểu. Cuộc đời mà, hiếm có ai vững vàng bước đi khi mới chập chững bắt đầu. Nó khiến ta lạ lẫm, chông chênh, lạc bước và gục ngã trên chính con đường ta chọn. Đôi khi mệt mỏi, chùn bước, tưởng chừng trái tim non mềm như bật khóc. Ta nếm trải đủ mùi vị của thất bại, của cô độc, của sợ hãi bao trùm lấy tâm trí hàng đêm. Ta đau thể xác và cả tinh thần, nhưng rồi ý chí lại chẳng chịu thua, ta lại gắng gượng lật đật đứng lên và bước tiếp. Bỗng một lúc nào đó chợt dừng lại, giật mình thầm tự hỏi bản thân rằng: "Đây đã là lần thứ mấy ta đứng lên sau những cú vấp nhớ đời ấy?"Đó là mưa, là bão, là giông tố cuộc đời.[...]"Đã bao giờ" nhiều lắm, "lần đầu" cũng kể không xiết nhưng bạn hãy để ý lại xem, hãy cảm nhận lại cảm giác hạnh phúc khi còn là một đứa trẻ, một thanh niên mới trưởng thành chạm vào những hồi ức xưa cũ đó. Là nắng! Nắng của đời bạn đó!Sẽ đến một lúc nào đó bạn chợt nhận ra rằng những cơn mưa đang dần bào mòn con người nhút nhát chênh vênh của bạn mà tôi luyện nó trở nên mạnh mẽ và kiên cường sương gió. Nắng là hạnh phúc, mưa là cơ hội...Chong Chóng - blogradio.vn…
một khoảng trời thật mới nhưng chẳng có nhau.…
"Sớm Muộn Thì"‼️tất cả chỉ là trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt lên đời thực‼️…
" Mày bỏ thằng Quang Anh đi cho khoẻ người, thằng đó trap boy đấy. Tin tao "…