Truyện với cái tên nhảm nhí, nội dung thì đỡ hơn 1 tí :3Đại loại là một anh A và một anh B hết đánh nhau, ở chung với nhau, thành bạn bè, rồi lại quay ngược quá trình. Tình yêu? Có thể, nhưng với hai bố dở hơi dở hám này thì có thành không cũng là một vấn đề.Truyện viết trước khi đi ngủ, viết cuốn chiếu, có người đọc chắc là kì tích ha :D…
Như một chú mèo con ngoan ngoãn, em bò về phía tôi, thân hình em áp sát người tôi. Nóng bừng. Tôi mong chờ nhiều hơn ở em, không chỉ là những cái chạm của xác thịt. Tôi yêu em.Tôi và em không phải người yêu nhau. Nói đúng ra em không có cảm xúc với tôi. Nhưng tôi vì em mà điên dại. Tôi chấp nhận mối quan hệ này vì em không muốn ràng buộc bởi bất cứ ai, mà cũng có thể là vì trái tim em đang đau đớn bởi những cuộc tình đã cũ. Em chưa sẵn sàng mở lòng. Điều đó không quan trọng, quan trọng là em.…
Hai linh hồn cô đơn gặp nhau giữa một thành phố nhộn nhịp, tưởng như vô tình nhưng thật ra là định mệnh. Họ yêu nhau giữa những tổn thương cũ chưa lành, giữa những mất mát chưa được gọi tên. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ cho ai tất cả. Một người phải ra đi. Một người phải ở lại. Một tình yêu bị treo lơ lửng giữa quá khứ và hiện tại - như một cơn mưa chưa kịp rơi trọn vẹn.…
Anh trai tôi vào giờ tự học bỏ tôi lại một mình trong thư viện mà biện bạch rằng "anh cần phải đi tìm một người bạn gấp" thế là anh đi biệt tích hơn 1 tiếng đồng hồ. Khu vực tôi chọn rất ít người qua lại vì tôi ghét chốn ồn ào, tiếng bước chân lại gần chỗ tôi vang vọng, một cậu chàng với mái tóc màu nâu hạt dẻ cùng đôi đồng tử xám khối hút hồn nhẹ nhàng chào hỏi.- Xin chào tôi là Cedric Diggory huynh trưởng Hufflepuff năm 5, hiện ở ngoài kia có khá nhiều người, không còn chỗ cho tôi ngồi nên tôi có thể ở ở đây được chứ?-cậu chàng chẳng hề ấp úng hỏi.- Nếu anh muốn.-tôi ngước mặt lên và cũng chẳng chằn chừ trả lời.-...Bỗng vẻ tự nhiên lúc nãy vụt biến đi, anh ta đứng im bất động như tảng đá giọng hơi run run nói.- A! T...tôi đã quên mang theo sách mất rồi nên tôi quay lại lấ-- Đang ở trong tay anh.-tôi cắt ngang anh ta rồi nói một cách ngắn gọn.-...Anh ta để chiếc cặp táp và mấy quyển sách dày lên bàn rồi ngồi đối diện với tôi nhưng chẳng thèm nhìn mặt tôi một lần. Chắc do lúc nãy tôi đã nói chuyên quá lạnh nhạt rồi chăng?-Khi nãy đã thất lễ, huynh trưởng. Tôi là Anastasia De Alarie năm 2 nhà Slyntherin. Lần đầu gặp mặt. - Lần đầu gặp sao?-anh thì thầm.- Sao? Anh nói gì tôi không nghe rõ.-tôi bình thản đáp.- Không, không có gì. Tôi chỉ ngạc nhiên vì xuất thân của em. Thật vinh hạnh cho tôi khi được làm quen.Nói rồi ai cũng tự làm việc của mình trong cái không khí ngượng ngập nọ. Như chẳng có ai để ý rằng cậu thiếu niên ấy đang thầm thì trong lòng một sự thật chua chát "Cô ấy đã quên mình thực rồi..."…