[NutHong] Tổng hợp Oneshot NutHong
Tất cả nội dung đều dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…
Tất cả nội dung đều dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…
Han Wangho -Một sinh viên năm 3 tại Đại học LCK.Không ai nhìn thấy cậu - như thể sự tồn tại của cậu bị thế giới "phủ nhận".Trong các tiết học, giáo viên vẫn đọc tên, vẫn có vắng mặt - nhưng học sinh thì không ai nhận ra cậu có mặt.Cậu đi học, ngồi trong lớp, đi ăn, đi qua đám đông... như một bóng ma.> ❝Tôi từng nghĩ mình chết rồi. Hoặc chưa bao giờ sinh ra.❞…
chả cần làm gì, chỉ cần ở cạnh nhau thôi là đáng yêu lắm rồi…
han wangho thử chiếc bánh ngọt do mình tạo ra, nhưng có vẻ hơi lạ thì phải.chiếc bánh này hình như có vị đắng.…
Đây là câu chuyện hoàn toàn dựa vào sự tưởng tượng của mình. Đặc biệt hơn, câu chuyện mình viết chỉ đang mượn tên nhân vật. Cốt truyện và mạch câu truyện sẽ hoàn toàn khác với phim. Sẽ có những khúc hơi thiên về hướng 18+ xíu nên mong mọi người hãy hoan hỉ mà đọc fic của mình một cách vui vẻ và đầy trọn vẹn nhá.Nếu trong suốt quá trình đọc, có chỗ nào sai xót mong mọi người cùng đóng góp và ủng hộ mình nhá…
Dự là sẽ dài lắmmĐủ vibe cho NutHong luonnThời gian này chắc tui sẽ lười nhưng vào hè là sẽ chăm hơn nhaa 🥜🍦#nuthong…
Đêm qua một nửa trường Hogwarts thấy huynh trưởng Han đi hẹn hò.Hoặc là 10001 chuyện khổ sở khi lỡ dính bùa yêu...…
Ánh đèn vàng hắt xuống đôi bàn tay đang chơi đàn. Mưa ngoài khung cửa vẫn rơi, đều và buồn như nhịp tim của thành phố. Khi bản nhạc kết thúc, chỉ còn lại hơi cà phê ấm và tiếng thì thầm khẽ giữa hai người xa lạ - một câu nói vụng về, nhưng đủ để thay đổi tất cả.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
"Anh chẳng là cái thá gì trong mắt tôi đâu!"…
Thanh xuân ấy, có một người lặng lẽ bước vào tim - và im lặng rời đi."Có những người không thuộc về ta, dù cả thanh xuân ta chỉ thuộc về họ."Năm mười bảy tuổi, Nut gặp Hong - cậu học sinh mới chuyển từ Bangkok, luôn ngồi cuối lớp với ánh mắt buồn nhìn ra cửa sổ. Không ai thật sự thân thiết với Hong, ngoài Nut - người duy nhất mang cho cậu hộp sữa chua không đường, và một tình cảm không tên.Giữa những buổi tan học cùng nghe nhạc, những chiều mưa mắc kẹt lại lớp học, Nut và Hong dần trở thành hai đường thẳng song song - không cần tỏ tình, không cần nắm tay, chỉ cần ở bên nhau là đủ. Nhưng rồi, như bao câu chuyện tuổi trẻ, một người buộc phải ra đi. Hong chọn Nhật Bản, còn Nut ở lại với Chiang Mai, cùng lời hứa chưa kịp thốt.Nhiều năm sau, Nut là một biên kịch nổi tiếng với những kịch bản buồn về những người đã lỡ. Trong một buổi ký sách ở Kyoto, anh không ngờ lại gặp lại người từng là cả bầu trời của thanh xuân mình - với ánh mắt một mí xưa cũ, và một lời chưa kịp nói ngày ấy:"Anh còn đợi em không?"…
Ở đây có NutHong 😘P/S: Tui không hiểu quá nhiều về giới giải trí, âm nhạc,... nên nhân vật đương nhiên OOC. Bối cảnh và sự kiện chỉ là giả tưởng. Viết chơi chơi thôi mọi người đọc hoan hỉ nhắm mắt bỏ qua mọi sự thiếu hiểu biết và ngu ngốc ná 😺…
Tuyển tập những cốt truyện khác nhau của NutHong. Đầy đủ mọi thể loại…
Chỉ là tưởng tượng của mình…
Thể loại: Học đường, nhẹ nhàng, ấm áp và ngọt ngào"Cậu luôn là ngoại lệ của tôi" - Nut…
textfic kiêm văn xuôi.sinh viên dl bù đầu × streamer mới nổiw: lowercase; slow burn (tui nghĩ vậy); chêm xen tiếng Anh linh tinh (annoying and disturbing broken English).…
Bùng binh bùng binh…
Hong yêu bạn thân mình - Nut - một cách lặng lẽ và đau đớn.Tình cảm ấy không thể nói ra, cũng không thể dập tắt, dần dần hóa thành những cánh cẩm tú cầu rực rỡ cậu ho ra mỗi đêm.Hanahaki - căn bệnh của những kẻ yêu đơn phương lớn dần trong lồng ngực, cùng với nỗi sợ rằng một khi cất lời, sẽ đánh mất cả tình bạn quý giá ấy.Mà nếu cứ im lặng...thì sớm muộn gì cậu cũng chẳng còn cơ hội để nói.Giữa những mùa thi, tiếng giảng bài và ký ức thanh xuân, có một tình yêu đã nở hoa, rồi lặng lẽ tàn trong lồng ngực.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
Không có não mới yêu được 😜…