(Song-Mã) Yêu em
…
Đem lòng yêu cả thành phố vì nơi đó có người ta thương…
Tôi yêu anh hơn cả bản thân mìnhĐể rồi nhận ra mình chỉ là thế thân của cô ấyĐau khổ, tuyệt vọng, vẫn cố níu kéo anh nhưng vô ích...Trong tim anh chỉ có hình bóng cô ấyChấp nhận sự thật, tôi lặng lẽ ra điĐể lại cho anh một bức thư chia tay cùng lời yêu cuối cùng...Ra đi trên con đường không có anh bên cạnh, giữa dòng người tấp nậpTôi chỉ là một cô gái mang trong mình những mảnh vỡ trái tim8 năm bên anh, yêu anh, hi vọng có thể mãi như vậy nhưng chỉ là tự tôi đa tìnhLiệu trong anh có bao giờ có tôi khôngCó bao giờ anh để ý đến cô gái luôn làm mọi thứ vì anh không8 năm thanh xuân không thể đổi lấy tình yêu của anhVì vậy em buông tay chấp nhận làm chấp nhận làm kẻ thua cuộcEm sẽ tập quên anh, bắt đầu cuộc sống mới, tìm cho mình một bờ vaiTạm biệt anh, người em yêu…
"Phàm Nhất Tâm, em phải nhớ rõ, cuộc đời Tống Tử Hạo anh chỉ vì một việc mà cúi đầu, đó là hôn em." "Một đời chỉ đủ để yêu một. Anh sẽ yêu em một đời, bên em một kiếp."Anh - Tống Tử Hạo, đủ lạnh lùng, đủ nhẫn tâm, đủ năng lực nắm quyền kiểm soát kinh tế trong nước ở tuổi 25, cũng thừa ôn nhu, dịu dàng và kiên nhẫn đối với cô gái nhỏ không hiểu chuyện chút nào kia. Cô - Phàm Nhất Tâm, chẳng mấy thông minh, có lúc ngờ nghệch, vô tư đến mức bóp nghẹt trái tim người khác. Tống Tử Hạo đối với cô gái vừa đáng yêu vừa đáng giận này lại một lòng một dạ, nguyện cùng cô MỘT ĐỜI MỘT KIẾP.…
Độc Nham Nham 15 tuổi, một thiếu niên trầm cảm. Mát tóc đen, khuôn mặt hơi giống mẹ, đôi mắt phượng thừa hưởng từ cha, lông mi hơi dài, thể chất bình thường. Bị di chứng náo loạn từ năm 7 tuổi. Lên tròn mười tuổi, cậu ta nói: "Lũ dối trá." khi cậu ta nhìn những đứa trẻ được đặt những nụ cười trên khuôn mặt ấy, cậu ta cố gắng thích ứng "thực tế" của thế giới này, mỉm cười giả dối. Mười hai tuổi, cậu ta nói với cha mẹ mình, "Con muốn chuyển trường." Cả hai người khó xử nhưng không chấp nhận. Vì thế cậu ta vẫn phải tiếp tục học ngôi trường đó. 14 tuổi, cậu ta bị bắt nạn. Cơ thể trở nên ốm yếu. Mẹ cậu ta nhìn rồi khóc, liên tục nói từ "xin lỗi". Cậu vẫn nhìn mẹ mình. Đôi mắt cậu ta không biết từ lúc nào đã trông như mất đi sự sống. Cha cậu quyết định "chuyển trường cho cậu" nhưng lần này cậu ta nói "Con không muốn đi học nữa. Mẹ cậu ta hỏi "tại sao" nhưng cậu ta không trả lời. Cậu vẫn bị cha mẹ ép đi học. Đến 15 tuổi, vì trường quá xa nên cậu phải sống với ông bà. Còn ba mẹ tiếp tục công tác. Lần này cậu ta chọn "không cần ai cả", muốn che lấp đi tiếng của xung quanh, chỉ lấy "âm nhạc" để lấp đầy lõ hổng. Không cần ai...Author -Tiểu Hạt Dẻ 🌰 desu~!🍃🍃🍃…
"Đã có lúc toi đau đớn, toi gục ngã. Nhưng điều quan trọng là toi tìm thấy sức mạnh của nội tại và toi chiến đấu vì nó. Know your value. Wear your crown. Write your own story. Each of us is a warrior. So fight for your dream. THANK YOU."{\__/}( • - •)/つ🔪🔪…
Fic của tôi nha đừng có vác đi đâu à…