"anh có thể quên tất cả mọi thứ, nhưng anh sẽ không bao giờ quên được những thứ thuộc về em." ☡ warning: lowercase. hội chứng wernicke-korsakoff trong câu chuyện tớ chỉ tìm hiểu thông qua mạng xã hội, không có chuyên môn. @fromyoubyyana.…
Nguyễn Thái Sơn ( 21 tuổi ) , nhà cậu mần nghề buôn cá biển , quy mô lớn dữ lắm , nhân công nhiều vô kể . Ba má cậu tuy giàu nhưng sống chất phác , giản dị , không có kiểu khoe khoang . Xui sao lúc bầu Sơn đến tháng thứ 8 má cậu lúc đem cơm cho ba cậu có trượt chân té nên sinh non bởi vậy mà đó tới giờ trí tuệ của Sơn như đứa con nít . Nhưng bù lại Sơn khoẻ lắm nha , thân hình vạm vỡ tại đi khuân cá cho ba má nên là nhìn Sơn cường tráng lắm . Mấy đứa trẻ con trong xóm thích chơi với cậu lắm , người trong làng dòm cũng thấy thương tại cậu hiền dữ lắm .Trần Phong Hào ( 23 tuổi ) , anh là con của ông Tám làm nghề thủ công , đan lưới , đan võng là nhà anh làm hết . Bởi vậy ba anh cũng là mối làm ăn với nhà cậu . Tại mỗi lần tới lấy lưới hay đặt thêm hàng là ba dắt cậu theo , cậu thích anh lắm nên hôm nào cứ hễ vừa khuân xong mấy bao cá là cậu lại chạy sang nhà tìm anh chơi , không quên đem cho anh hôm thì cái bánh , hôm thì túi đỗ đen . Thấy cậu khờ khạo mà hiền lành đâm ra anh cũng thương , coi như đứa em trai…
jsol x nickylowercase__________"bảo sao con mèo này nó mê, dại trai thì thôi nhé luôn, mà trai này vừa đẹp vừa thơm mới ác chứ.""là em khen anh đẹp hay em chê con mèo dại trai?"…
Ok ! Nếu bạn tiếp thu được hết chỗ này thì chúc mừng, bạn sẽ chẳng sợ môn văn nữa :3Nếu có thắc mắc về Văn học, hãy để lại comment ở đề văn mà bạn có thắc mắc, mình sẽ trả lời.Hiện tại mình đã đi du học. Có thể trả lời muộn, nhưng mình sẽ cố gắng.Hãy like nếu bạn thấy nó có ích. Mình đã để tài liệu này ở đây nhiều năm và trả lời nhiều câu hỏi của các bạn. Dẫu qua nhiều đời học sinh nhưng phần lớn các bạn chỉ đọc chùa. Một nút bấm like là miễn phí tuy nhiên lại là thúc đẩy của tác giả. Nhiều lúc mình đã bỏ rơi bài này và lỡ nhiều câu hỏi của các bạn thực sự yêu thích văn học.Vì vậy mình mong các bạn thả like nhé để tác phẩm không bị lãng phí :(Mình không share tài liệu văn học này !…
"Em ghét những lời hứa, bởi vì những lời hứa luôn biến thành những lời xin lỗi."Chân Thành từng nói câu đó vào một buổi tối mưa.Lúc ấy đèn đường vàng nhạt, mưa rơi lặng lẽ như ai đó đang cố giấu đi tiếng khóc của mình.Cậu không phải người bi quan.Chỉ là cuộc đời đã cho cậu gặp quá nhiều lời hứa."Anh sẽ quay lại.""Đợi anh một chút thôi.""Tin anh lần này nữa nhé."Những câu nói ấy ban đầu đều rất đẹp.Đẹp như một bài hát đang mở dở trong tai nghe, như ánh đèn sân khấu rực rỡ khi người ta còn đứng ở trung tâm.Nhưng rồi thời gian trôi qua, những lời hứa ấy dần biến mất.Thứ còn lại chỉ là một tin nhắn muộn màng."Xin lỗi."Chân Thành ghét hai chữ đó.Không phải vì nó sai...Mà vì mỗi lần nghe thấy, cậu đều biết rằng có một lời hứa vừa chết đi.Cậu từng tin vào lời hứa của một người.Tin đến mức đem cả tuổi trẻ đặt vào đó.Cho đến một ngày, người ấy biến mất khỏi cuộc đời cậu,như thể chưa từng tồn tại.Từ hôm đó, Chân Thành không còn chờ ai nữa.Nhưng cậu không biết rằng...Có một người vẫn luôn đứng phía sau sân khấu,lặng lẽ nhìn cậu suốt nhiều năm.Và người đó...chưa từng thất hứa.…