Đây là một dự định khá buồn cười, nảy ra trong đầu lúc đọc lại "All in love" bản gốc của mẹ Tây. Những câu chuyện này ko liên quan đến tình yêu (vì đơn giản tôi không có một 'Từ Vi Vũ' nào để nói đến cả, người yêu tôi không như anh ấy) hoặc có thể nói "tình yêu" là yếu tố xen vào, ko phải chủ để chính. Đây chỉ đơn giản là một câu chuyện về những việc vụn vặt hàng ngày mà thôi. Tôi viết là dựa vào chính những sự việc, những con người thật trong cuộc sống của tôi, dù không phải câu chuyện nào cũng được nhắc tới. Cám ơn mọi người đã ghé qua ^.^!…
✡văn án ✡*"magic shop" - nơi trao đổi những thứ bất hạnh để đổi lấy những thứ tốt đẹp hơn .*_______________________________" hãy cứ tin ở anh , em sẽ ổn thôi vì đây chính là cửa hàng phép thuật - "magic shop "! hãy nhớ :" you show me ! i show you "....- đến đây tôi sẽ cho em hạnh phúc, tôi chính là thế giới của em. ... là fic đầu tay , mình reup và viết lại để hoàn thành đứa con đầu tiên này :3----------------------|||||||||||||||||-------------------------💜au: ツteskiͥjeͣoͫn⁀ᶦᵈᵒᶫ❥一Ϯลë_Ϯ๏ρ , к๏๏к_в๏Ϯ︵✿_ Ⓘ ⓅⓊⓅⓁⒺ ⓎⓄⓊ_…
- Ăn cam mà không lè hạt thì cây cam sẽ mọc trong bụng mày cho coi :))- Ăn cá mà không lè xương nó cào cho rách ruột.- Chuồn chuồn cắn rốn biết bơi-...Đó chính là tuổi thơ huyền thoại và li kì của một cô bé siêu cấp đáng yêu!"Call me Maru"…
Nhật kí đơn phương là những câu chuyện yêu đơn phương được viết dưới dạng những trang nhật kí của các cô gái trong cuộc. Nghe thì có vẻ giống " Hôm nay tôi thất tình " Hạ Vũ nhưng khi đọc những mẩu truyện này, đôi khi bạn có thể thấy chính mình trong đó. Mỗi người ai cũng có người để dấu cho riêng mình, có những người thì đó là một thời hạnh phúc nhưng cũng có những người lại là sự đau khổ. Vậy nên " Nhật kí đơn phương " như là để nói lên những tâm trạng đó, nói lên những suy nghĩ tâm tư của người con gái khi thích một ai đó nhưng không dám nói ra hay không nhận lại được sự đáp trả. Mỗi câu chuyện sẽ là 1 chương, chap đầu trong 1 chương sẽ là lời tóm tắt cũng như giới thiệu câu chuyện của tác giả, các chap còn lại chính là những trang nhật kí viết lên tâm tư của người trong cuộc. Mong các bạn đón đọc và cho mình cảm nhận. Cảm ơn !…
-Chuyên Văn vs Chuyên Toán đấu nhau, Chuyên Anh chúng ta ở giữa không phải sẽ bị nghẹt chết sao. ???-Trâu bò như họ đấu nhau, chúng ta ruồi muỗi chắc chắn sẽ chết. ???Chuyên Toán tháng nào không lao động công ích là tháng đó có tuyết rơi.?Chuyên Văn rớt hạng chắc là sắp có bão.?Chuyên Toán vs Chuyên Văn là bầu trời vs vực sâu. Ai là trời,ai là đất thì còn chưa biết.Vì Chuyên Toán, Chuyên Văn không có ngày bình yên.Vì Chuyên Văn, Chuyên Toán không ngày nào trải qua vô vị.Chuyên Văn là "đường tăng" chăm chỉ "thỉnh kinh".Vậy Chuyên Toán là cái gì?Là bọn "tăng động" chăm chỉ thỉnh 3 hồn 7 vía mấy ông bà giám thị.-Em ở đâu? Ở nơi nào khi tôi gần như lục tung cả thế giới để tìm em. Em không có quyền được thất hứa.…
Nơi mà bạn có thể lắng nghe những mẫu chuyện và được viết dựa trên những câu truyện mà mình đã nghe kể và thông qua cách truyền đạt của mình bạn có thể thấy được bạn trong những tuyến nhân vật của mìnhChúc các bạn một ngày tốt lành🙆♀️…
Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi. Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường. Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin. Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác. Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.…