[DoL] | Chaotic spring | Love Potion No.9 | Ryoh
"Bạn đang ế?"____________________Event fanfiction for RyohPROMPT #2: Love potions…
"Bạn đang ế?"____________________Event fanfiction for RyohPROMPT #2: Love potions…
My day was just black and white before you came to me…
Ouwch. cuntboy.…
Chứng minh ba điểm thẳng hàng.…
Ngày xửa ngày xưa, có một người con trai yêu vị thần của cái chết...…
duyên của trời, chả cá và bãi cức chó dệt lên câu chuyện đôi ta.…
chỉ là những lời cần nói…
fic nhỏ xíu để mừng sinh nhật ohyul 🤓…
nope.…
"Về với em. Biển sẽ là nhà của anh. Em sẽ là gia đình của anh"____________________________Event fanfiction for RyohPROMPT #1: Summer eyes…
hồng hài nhi hay nhị lang thần? thể loại: textficcouple: ryul x ohyul | louis x ohyultam giác quỷ…
"When the time is right, please find me again."…
Thị trấn không có mùi lúa chín, không có bãi lau sậy, tôi nhớ làng lắm. Nhớ làng, nhớ hương lúa chín và nhớ em.Đắc Hạnh. Quách An Huy._Chủ đề: Thu.Author: churroschu, rockntroll.…
lưu trữ…
"Anh thương em"…
quyền gia huy - con ông bà hội đồng mới du học bên pháp về, giỏi giang mà cũng phong lưu, đa tình.còn kiều minh luân chỉ là đứa người ở thấp bé trong nhà quyền.người ta bảo cái duyên cái số nó vồ lấy nhau, cậu huy lớ ngớ thế nào lại vồ ngay được thằng luân.…
Kwon Ohyul là một chàng trai hướng nội với chủ nghĩa "sống là phải tự lực cánh sinh" ; cậu không thích dựa dẫm hay nhận sự giúp đỡ từ ai và cũng không có bạn bè thân thiết. Nhưng vào một ngày mưa tầm tã, cậu tình cờ gặp Kim Ryul đang nằm dựa ở lề đường trong tình trạng người toàn vết thương."một cuộc gặp định mệnh giữa hai người thuộc hai thế giới khác nhau"…
Minh Luân không thắp hương, chỉ cúi đầu chào cha rồi lấy cớ rời đi. Cho dù có cứng miệng đến đâu, cậu cũng không thể trơ mắt nhìn gia đình mình lao xuống vực thẳm. Và để giải quyết chuyện này, ở cái đất Tả Van này, chỉ có một người duy nhất làm được._Chủ đề: Đông.Author: churroschu.Thể loại: Tâm linh, linh dị, oneshot.…
Truyện mượn tên người thật, tình tiết trong truyện đều là giả tưởng.…
"em phũ phàng chấp nhận hiện thực tàn khốc ấy vào một ngày mưa hạ, khi mà em khóc thật nhiều, đớn đau vô ngần câu hết thương của người. thế đấy, và em biết rằng khi chỉ còn là hai người xa lạ, nước mắt cũng chỉ là một thứ giản đơn dễ dàng chảy ra, và càng dễ hơn để lau đi."+, ooc, vui lòng không áp dụng lên người thật.…