"Anh muốn được cùng em, tan trong ánh sáng rạng rỡ của ngày bắt đầu, và được cùng em, hòa trong ánh chiêu dương khi chiều trở lại."Nguyễn Đinh Toàn - Áo Mơ Phai• lowercase• character x youtimeline hơi lộn xộn, cả nhà thông cảm 🫧30.03.2024…
Một Minghao quá sợ hãi sự tàn độc của thế giới này, một Junhui tựa hoàng tử được ông trời nuông chiều...Một Seungcheol hoàn mỹ và cũng rất đào hoa, một Jeonghan dịu dàng hay quan tâm mọi người...Một Mingyu đa tài nhưng ngây ngô, một Wonwoo mặt lạnh nhưng dễ xấu hổMột Soonyong vẻ ngoài rất cool nhưng trẻ con, một Jihoon vẻ ngoài trẻ con nhưng chững chạc...Một Seokmin bình dị nhưng ấm áp, hòa đồng, một Jisoo thanh cao nhưng cô đơnMột Vernon ít nói và lạnh lùng, một Seungkwan hoạt bát, thích bám người(='∀`)(^v^)( ^∇^)∩˙▿˙∩Các bạn vào link bên dưới để cập nhập truyện nhanh nhất nhé ❤https://aoineverland.wordpress.com/2015/11/28/junhaot-bao-boi/…
Lá thư mà Ray gửi cho Norman trước ngày sinh nhật - trước khi cậu tự thiêu*Warning: Nhân vật thuộc về tác giả, fanfic thuộc về mình aka Hoa Tử Đằng*Lúc này Ray vẫn tưởng là Norman đã chết…
Tác giả: Thâm Hải Tiên SinhThể loại: Sắc khí quỷ súc thủ lĩnh nhân ngư công x Tò mò tìm chết sinh vật học gia thụ.Edit + Beta: Tiểu YanTình trạng bản gốc: Hoàn.Giới thiệu vắn tắt truyện Nhật Bản:Hong Kong, cuối thế kỷ 19, tương truyền nhà sinh vật học Wallace phát hiện một nữ nhân ngư đang mang thai, tiến hành nghiên cứu nó. Bạn tốt Hải Châu Hóa lại yêu phải nữ nhân ngư, kết hôn cùng nàng vào năm 1913, Wallace lưu lại một bộ kỳ thư tên là "Hongkong Nhân Ngư lục] sau khi tạ thế. Một trăm năm sau, một chiếc thuyền khảo sát khoa học đang đi trên Thái Bình Dương mênh mông, một thứ gì đó có hình dáng giống như nhân ngư trong truyền thuyết bơi quanh thuyền khảo sát rất lâu. Không lâu sau đó, một người con trai trẻ tuổi tên là Hải Nguyên Mật gặp tai nạn trên biển, chìm vào đáy biển ba tháng nhưng vẫn bình an sống sót.... Truyền thuyết về nhân ngư chậm rãi truyền ra, một cánh cửa đi đến thế giới thần bí khác vì vậy đã mở ra....----------------------------------------------------------------Đây là bản reup chưa có sự cho phép của editor, nếu có yêu cầu sẽ gỡ ngayLink gốc: https://aoineverland.wordpress.com/dessaro-nhan-ngu-2/76- hết: https://truyenfic.com/doc-chuong/dessaro-nhan-ngu-edit-tham-hai-tien-sinh-luu-y/…
Khi người ra đi tâm hồn em là một vườn hoa mọc đầy cỏ dạiFic viết linh tinh qua suy nghĩ của mình, không có plot nhất định.Đây là Ichika bên Ngôi Nhà Nhỏ =))…
Title : Nơi vì sao rơi xuống.Author : Marvin (Lily)Tổng hợp những oneshot về Norman và Emma đầy ngọt ngào qua lời kể của mình.Đôi lúc sẽ chêm vào cp như :Ray x AnnaĐọc xong nhớ vote cho tui có động lực viết tiếp nhaa.Truyện của mình, idea thuộc về mình.Vui lòng không reup hoặc đem đi bất cứ đâu mà không có sự cho phép của mình.Xin cảm ơn.…
"Minhyung, sau khi đến Neverland rồi em sẽ không bỏ đi đâu. Em không muốn giống Wendy.""Ngốc. Trong truyện là Peter để mất Wendy mà không phải do Wendy bỏ đi."Neverland vẫn ở đây chỉ có Minhyung là mãi rời xa Donghyuck. * Nếu có thể hãy nghe "Cardigan của Taylor trước khi đọc fic này.…
"Thế giới này, nợ Yamanaka Ino một tương lai có Uchiha Sasuke..."... Một vài người từng hỏi tôi: "Vạn lần cảm động không bằng một lần rung động" là gì?Chính là một Tinker Bell ngày đêm bên cạnh, cổ vũ ủng hộ Peter Pan. Nhưng rồi, ngày nọ cũng đến, Peter tìm được Wendy của đời mình. Dù Bell là người quen Peter trước, nhưng cuối cùng Peter vẫn chọn Wendy... Từng ấy năm ở Neverland của Bell không có ý nghĩa gì cả...Neverland của Bell, chỉ mãi mãi là một phần trong thanh xuân của Peter... không thể là cả cuộc đời...Tôi cũng từng biết một Tinker Bell như vậy...Chỉ tiếc, lần này Tinker Bell của chúng ta không phải một nàng tiên với đôi cánh phép màu. Cô ấy, chỉ là một cô gái bình thường giữa bao con người bình thường khác..."Lời hứa ngày xưa, em vẫn giữHạnh phúc của anh là hạnh phúc của emNày người em yêu, quên em đi nhéLuôn mỉm cười và hạnh phúc nhé anh! "----------------------------------------------------Disclaimer: Nhân vật thuộc về Naruto manga*Author: LuviagelitaEdelfelt*Rating: K+*Status: đang tiến hành*Note: Mình là chủ nhân của fic này, đồng thời là fan của Yamanaka Ino. Mình viết fanfic này, không phải để thần thánh hóa Ino, cũng không phải để bash một nhân vật nào cả. Đơn giản vì trước đây mình thích couple SasuIno, mình muốn cho tình cảm mà Ino đã dùng cả thanh xuân để tranh đấu một hồi kết, một hồi kết mà diễn biến sẽ theo ý của mình. Dù bạn thích hay không thích nhân vật này cùng câu chuyện của mình, vui lòng hiểu cho sở thích cá nhân của tác giả.…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…