Tôi thích cậu ấy, cậu ấy cũng từng thích nhau..nhưng giờ chỉ còn hai chữ "bạn thân",cậu ấy không còn thích nữa nhưng tôi vẫn thích cậu rất nhiều, ai có chung hoàn cảnh thì đọc nhé I-I…
Tên truyện : Một bước gần người Thể loại : 1x1, cường cường, vô tư công x nhường nhịn thụ Tác giả : Klew 🐮Tóm tắt : " Tôi nhớ từng lần cậu cười, cậu lại quên cả lần tôi im lặng ". Mong các bạn cảm nhận và đánh giá!!!…
Nguyên bản: 实名拒绝做魔女[穿游戏] Hán Việt: Thật danh cự tuyệt tố ma nữ [ xuyên du hí ]Tác giả: Ngôn Ngôn Phu Tạp - 言言夫卡Editor: Tịch NguyênTình trạng: Hoàn thànhTình trạng Edit: On-going Thể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Cổ đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Tây huyễn, Xuyên việt, Hệ thống , Sảng văn , Trò chơi , Duyên trời tác hợp , Phương Tây , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1 , Thị giác nữ chủ. # ta nỗ lực vì ooc của ta mà lấp liếm ## mà các ngươi lại giả dối yêu ta:) #--Xuyên thành ma nữ săn thú trong trò chơi nữ xứng cùng vai ác đại BOSS, An Đại Nhĩ ngươi kỳ thật là không hoảng hốt.Chỉ cần nàng tu thân dưỡng tính, tránh thức tỉnh năng lực ma nữ trong cốt truyện là có thể sống đến cuối cùng.Nhưng sự thật chứng minh...... Ý tưởng càng tốt đẹp, hiện thực càng mơ hồ.Nàng không chỉ chiếm hết toàn bộ đất diễn của nữ chính, mà còn thuận tiện thống trị thế giới [ vẫy tay bye bye.jpg].--An Đại Nhĩ: Ta chỉ nghĩ đến sống cuộc đời an ổn, mà hệ thống đã nói ta là nhân vật tuyến chính, chỉ cần đủ ổn thì sẽ không phải chết.Nhưng là cái hệ thống khốn nạn này không có tình người, một mực ép ta phải OOC !OOC tới tình yêu, không cần cũng bị quật ngã !Sau này.An Đại Nhĩ:...... Tình yêu thật ngọt ta thật toan.Truyện này còn có tên là 《 cẩu so hệ thống bức ta làm đệ đệ 》, 《 không có khả năng, tình yêu không có khả năng ngọt ngào như vậy 》.-------Truyện đã có bản truyện tranh, vì đam mê nên Edit lại cho bạn nào muốn coi bản tiểu thuyết của tác giả :">…
Thanh Xuân Cậu Không Biết là tiểu thuyết thanh xuân vườn trường kể về mối tình đơn phương lặng lẽ của Mộng Dao dành cho Tư Duệ. Từ những rung động đầu đời trong lớp học đến khoảnh khắc chia xa ở ga tàu, tình cảm ấy chưa từng được nói ra và cũng chưa từng được đáp lại.Câu chuyện nhẹ nhàng, chậm rãi, buồn dần theo năm tháng - như một đoạn ký ức đẹp nhưng đau, nơi có một người đã yêu hết lòng, còn người kia thì mãi mãi không biết.…
Hoa Quỳnh kể về chuyện tình đơn phương muôn thuở của một người con gái tựa đóa hoa quỳnh dành cho Vầng Trăng Sáng của cô ấy. Chỉ vì lo được, lo mất nên đến cuối con đường, người con gái ấy vẫn chọn cách im lặng. Đến khi mà cô muốn nói ra tất cả, lại chẳng còn khoảnh khắc nào tiếp diễn để cô mở lời. Hướng Dương hy vọng rănhf bạn sẽ thưởng thức Hoa Quỳnh một cách đón nhận nhất vì đây là tác phẩm đầu tay của mình. Xin cảm ơn!…
Nhật ký đơn phương của con người siêu nhạt . Về cái gọi là " lần đầu tiên rung rinh" trước một người. Khi con tim lỡ nhịp không thấy lối về, tâm trí đắm chìm trên không trung, những nụ cười ngây ngô trong vô thức. Rồi chợt nhận ra mình đã fell in love ai kia cùng những câu chuyện dở khóc dở cười.Chỉ đơn giản là muốn có người để cùng chia sẻ tâm tư này.…
Xin chàoTôi là một cô gái trung bình, nhan sắc, học vấn, gia cảnh mọi thứ đều tầm trung không giỏi cũng không tệ.Tôi và cậu gặp nhau vào thời cấp 3, nhanh chóng 2 đứa thân nhau và cứ như vậy tôi đã làm bạn thân của cậu được 6 năm. Và cũng yêu đơn phương cậu được 6 năm rồi.Tôi vẫn vậy, vẫn đóng vai là người bạn thân luôn hiểu chuyện và lắng nghe những tâm sự tình cảm của cậu.…
Không khí bốc lên mùi hương ngai ngái dễ chịu của đất ẩm và rêu dại. Chúng tôi cứ ngồi im lặng bên tiếng quạt máy vo voAnh nhìn tôi, vẫn cái dáng vẻ đượm buồn suốt ngần ấy năm không hề thay đổi. Phảng phất đâu đấy là sự dịu dàng của người đã luôn dõi theo từng ánh mắt tôi, là cái cảm giác an tâm và được vỗ về của một thời ngây dại"Hạ này"Giây phút mà anh gọi tên tôi, một cách nhẹ nhàng và trầm ngâm, trái tim tôi rã ra thành từng mảnh"Đã có ai ở đó chưa? Tôi vào được không?""Vào đâu cơ?" Tôi cố kìm nén sự xúc động bồi hồi, cất cái giọng run run hỏi lại"Trái tim Hạ ấy. Lần này, đã có ai ở đó chưa?"Xét cho cùng, chúng tôi đều xứng đáng được hạnh phúc. Tình yêu luôn là cái gì đó thật kì diệu dưới vòm trời xanh thẳm này- An Vi -…
Anh là bút chì Cậu là bút mực Em là giấy trắng Cô là cục tẩy và nó bút xóa. Anh viết lên tờ giấy trắng những chữ thật nhạt, rồi để em nhẹ nhàng gọi cô đến lau đi. Lau rồi vẽ lau rồi vẽ. Chỉ riêng cậu là điều không thể. Bút mực viết lên... thấm đậm trên trang giấy trắng. Bút chì viết lên, rồi sẽ nhạt nhòa. Bút xóa dù có thể tẩy đi bút mực nhưng vẫn để lại vết thương xấu xí. Dùng bút chì viết lên... lại không thể xinh đẹp như ban đầu. Tôi nhớ em. Nhưng thật rằng em cũng nhớ tôi?…
Thanh xuân năm 17 tuổi, ai mà chẳng có một mối tình. Đó là mối tình công khai hay là một mối tình đơn phương chẳng dám nói. Cậu ấy là hình mẫu lí tưởng của tất cả mọi người, là con nhà người ta đúng mực, rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức những người xung quanh cậu dường như đều bị ánh sáng toả ra như có như không ở cậu làm lu mờ đi, hoàn hảo đến nổi tôi đơn phương cậu nhưng không dám nói ra. Cậu, rất hay cười, học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cậu tham gia rất nhiều phong trào của trường, nhà cậu lại giàu có và điểm nổi bật cậu rất đẹp trai. Có lẽ mọi người bảo tôi nói quá đi mức, nhưng sự thật đúng là vậy á, cậu hoàn hảo về mọi mặt, thật là ghen tỵ mà!! Tôi...là một người rất đỗi bình thường và chẳng có gì bình thường hơn. Tôi không có gì nổi bật, không ngoại hình, không có gì cả, học hành thì dở dở ương ương. Tôi thường tự ti về ngoại hình của bản thân mình, tôi rất sợ, tôi sợ mọi người sẽ nhìn vào tôi rồi lại đánh giá là tôi xấu, và tôi đã từng nghe người ta đánh giá tôi, sự thật đúng là tàn nhẫn. Chính vì vậy mà tôi không hề tham gia vào các câu lạc bộ đông người của trường. Gia cảnh nhà tôi thì, nói chung là tạm ổn. Cuộc đời vốn thật đơn giản nhưng khi bị cậu ghé ngang giản đơn bỗng hoá mê cung.…