Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa tôi cũng sẽ buông thả.Bởi vì nước mắt tôi không thể đủ để xóa nhòa đi tổn thương người đã cho tôi...Vết thương đâu chỉ chảy máu mới đau.GIÁ NHƯ ĐỪNG DỰA VÀO NƯỚC MẮT MÀ ĐOÁN XÉT NHỮNG ĐIỀU TÔI ĐÃ PHẢI TRẢI QUA…
"Khi em lớnTrước mắt em là bầu trời trong xanhEm cứ vô tư chạy đi thật nhanh nào có biết được...Khi em lớn..."Em là kết tinh của tình yêu thương của ba và mẹ Tình yêu ấy ra đời với đôi mắt long lanh như cả bầu trời sao Tuy vậy nhưng tại sao bà nội với ba lại gọi em là sao chổi thế? Tác giả: Phương NghiThể loại: Vườn Trường, bạo lực học đường, SE, HE, ABOYếu tố: kinh dị pha lẫn hiphop⚠TẤT CẢ CHỈ LÀ "TIỂU THUYẾT"⚠Nhưng dựa trên những câu chuyện có thật của tác giả…
Một thanh niên bị giam giữ trong một nơi vô danh - nơi không có ánh sáng, không có thời gian, chỉ có sự lặng câm và lãng quên. Khi tâm hồn gần như bị nghiền nát, anh bắt đầu tìm lại chính mình qua những vết nứt ký ức và cố gắng thoát khỏi chiếc "lồng chim" đang giam cầm cả thể xác lẫn linh hồn.Một hành trình đẫm tối, nhưng le lói hy vọng.…
truyện ko có context, vì tất cả đều là tác giả mơ được rồi sau đó tu sửa lại để đăng cho vuichỉ lấy phần t nhớ nhất, đừng hỏi logic hay cốt truyện, vì đến tác giả cũng ko biết=)))…
Thế giới thực của tôi rất đáng sợ.Tôi mạnh mẽ, nhưng sự thật lại chỉ là 1 con bé yếu đuối tự tạo vỏ bọc giả dối cho riêng mình.Tôi khóc, cười, buồn, vui, giận, hoàn toàn không phải là con người tôi.Tôi rất vô cảm, nói trắng ra, dù có người sắp chết trước mắt tôi, nếu không vì đã đủ tuổi để chịu trách nhiệm hình sự trước pháp luật, tôi đã chẳng dang tay ra cứu giúp.Rất ghê tởm đúng không?Ha, tôi yêu cái thế giới nơi chỉ có sách làm bạn với mình.Tôi yêu cái cảm giác tự tay mình viết ra những con chữ, những người bạn luôn ở bên cạnh tôi, chẳng rời xa.Có hứng thú không, người khách lạ mặt?Bienvenie*...-----*Tiếng Pháp: Chào mừng…