Câu 3: Hoàn cảnh đường lối 1946 1954
…
Ngày khai hố - Lấp hố : 26/08/2020 - ??/??/????Tên gốc : 想把你和时间藏起来Tên hán việt : Tưởng bả nhĩ hòa thời gian tàng khởi laiTác giả: Bắc KhuynhConverter: Wikidich x hoanguyetEditor: ChizTình trạng bản gốc: hoàn thành ( 108 chương )Tình trạng bản edit: đang bò từ từ =)))Văn án : cập nhật riêng trong danh sách chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Giới giải trí , Nhẹ nhàng , Kim bài đề cử 🥇 , Nữ chủLịch đăng : chưa rõ / tuần ( được tách ra đăng 2 lần do đó là 1 chương dài )_______________________________________Truyện được cập nhật sớm nhất ở Wordpress, mình đã để link ở đầu trang. Bản dịch không đảm bảo đúng hoàn toàn so với bản gốc, nhưng mình sẽ cố gắng dịch sát nhất có thể, có gì sai sót, mong mọi người góp ý, lời cuối, vì truyện này mình edit chưa có sự đồng ý của tác giả, phục vụ vào mục đích phi thương mại nên xin đừng bê đi đâu, mình cảm ơn. --------------------------------------------------------Truyện chỉ được edit và cập nhật ở wattpat @fuogendddd và wordpress "Sweet house of Chiz". Mọi chỗ khác đều là RE - UP. Mình sẽ không cho phép RE - UP hay CHUYỂN VER gì hết, không cần ib.…
Chúng ta đều là trạm dừng chân tạm bợ của một vài ai đó, và là chốn về yên ổn của một ai đó.Nhưng làm sao biết được ai là người chỉ tạm bợ ghé ngang, ai mới là người chịu neo lòng ở lại? Đời người tốt nhất là đừng nên gặp quá nhiều người, để rối bời chẳng biết đâu là duyên, đâu là nghiệp, đâu mới là chân tình, còn đâu chỉ toàn giả ý.Bởi khi còn trẻ, người ta dễ đau lòng vì những lần rời tay buông bỏ... của những người cứ ngỡ là người thương. Rốt cuộc cũng chỉ là khách qua đường, dừng chân trú tạm, nhân ngày bão giông. Rồi nắng hửng mưa tan, họ rời đi. Và chúng ta ngơ ngác tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, mà chẳng thể giữ lại nổi một con người?Nhưng chúng ta thật quá ngốc rồi.... Vì ngay từ đầu, làm gì có đúng sai. Khi "trạm dừng" vốn dĩ chỉ là nhất thời, còn cái mãn đời lại thuộc về "chốn về" nương náu sau cùng.Thế nên đừng cam tâm làm một trạm dừng chân, đừng phó mặc cho lòng mình quá nhiều người ghé ngang tạm bợ. Trạm dừng này, khoá kín cửa then cài, treo bảng cấm từ đây. Chỉ mở ra cho đúng người xứng đáng muốn an ổn ở lại, muốn chung tình lâu dài.Miễn tiếp khách qua đường. Chỉ đón đợi người thương.Bởi vậy tốt nhất, đời người đừng nên gặp quá nhiều người.Gặp đúng người, là đủ!Nói thì nói vậy chứ đời người mà ai biết được đâu =))))…
Truyện về tính cách lạnh lùng của Jack và fan sửa lại…
Giữa thế giới hải tặc hỗn loạn của Đại Hải Trình, nơi bao kẻ lao vào biển cả để tìm kho báu One Piece, một cái tên bí ẩn bắt đầu vang lên ở những hải cảng xa xôi: Phantom - kẻ khoác áo choàng che giấu thân phận, chỉ để lại những khoảng lặng đáng sợ sau mỗi lần xuất hiện.Không phải hải tặc, cũng chẳng phải anh hùng, Phantom đi theo con đường riêng - chống lại sự áp bức và khát khao giải phóng những con người bị giam cầm trong xiềng xích. Hắn không tìm kiếm kho báu, mà tìm kiếm tự do tuyệt đối.Từ đáy xã hội, một con người vô danh vươn lên, nắm giữ sức mạnh kì lạ của Trái Ác Quỷ. Khi bóng đêm phủ trùm, khi cảng biển lặng im, chỉ còn lại một huyền thoại đang dần được viết ra - huyền thoại về kẻ vô hình trong màn sương đêm.…