Title: Error Code 9Couple: Pernut (Park Dohyeon x Han Wangho)Tóm tắt: Lấy cảm hứng từ Room.9Một trò chơi không ai tự nguyện chọnMột lỗi hệ thống không ai ngờ tớiKhi biên giới giữa thực tại và ảo ảnh bị xóa nhòa, họ buộc phải cùng nhau tìm đường ra…
Askura Shin, một (cựu) sát thủ và là một nhà ngoại cảm. Bỗng dưng một ngày tỉnh lại giữa thế giới xa lạ với những ký ức xa lạ.Đùa gì chứ? Tôi mà không đánh nổi một tên hạng D???-Nhân vật thuộc về 𝙎𝙪𝙯𝙪𝙠𝙞 𝙔𝙪𝙩𝙤 - sensei, còn tác phẩm này thuộc về tôi.-Đăng tải duy nhất tại app cam tên w@[email protected] Kuroyuki.…
Alpha học sinh trung cấp năm ba 19 tuổi❌Omega giáo viên âm nhạc 30 tuổi.Vẫn là thể loại cốt truyện sườn, OOC, cập nhật thất thường, ngắn ngủi nhưng vẫn thấy ấm lòng.hdnskdgwksgwk…
Tác giả không nói, mình nói: Áng văn hiện thực về Triển Hiên và Lưu Hiên Thừa, một chút về cặp đôi Hủ Nhĩ Du Sinh, OOC rất nhiều. Tác giả: 请叫我村花_______Tác phẩm chuyển ngữ chưa có sự cho phép của tác giả. Không mang đi nơi khác. Không sử dụng cho mục đích thương mại. Edit bởi Hồng Nghê.…
"Ta yêu nơi em cái xa vời rộng cao.Ta yêu nơi em cái không thể nào đạt tớiVà khi ta nhễ nhại, đói ăn, điên dại,Ta có nỗi mê mải của kẻ đi săn để cắn vào thịt em."RADIM HIKMET"Hình như chưa có một công trình này tập hợp được nhiều bài thơ hay về tình yêu trên thế giới như tập này."CHẾ LAN VIÊN___________________________________SỞ VĂN HÓA THÔNG TINĐẶC KHU VŨNG TÀU - CÔN ĐẢOXUẤT BẢN 1987Chịu trách nhiệm xuất bản : LÊ DÂN MẠNHBiên tập : LÊ QUỐC MINHTrình bày bìa : HOÀNG NGỌC BIÊNSửa bản in : ĐĂNG LÂN___________________________________Ebook & upload bởi Chrizmonkey…
Way of the Departed à một cuốn tiểu thuyết về Ninjago "có thể-là-canon" được viết bởi Tommy Andreasen và được phát hành trên Twitter. Bộ truyện diễn ra giữa The Hands of Time và Sons of Garmadon, tập trung vào hành trình khám phá nguồn gốc vết sẹo của Cole. Clouse đóng vai trò là phản diện chính.…
"i fucked up, i know but you know you're guilty, too".có yếu tố tự hại (selfharm), rebound relationship, character x oc.-----------------từ ban công, mắt nó nhìn vô định ra phía bầu trời đêm thăm thẳm với một đống mông lung trong lòng, khẽ châm điếu thuốc lên nhưng lại chỉ ngậm đầu lọc chứ không hút, khói thuốc cứ lẫn vào không khí mà khiến tầm nhìn trước mắt của nó cay nhòe, thật ra nếu không vì khói thì mắt nó cũng đỏ hoen vì những cảm xúc ấy rồi. Gió thì cứ thổi, thuốc vẫn cháy, nhưng người thì đã đi từ lúc nào rồi. Bỗng có đôi tay chạy lại ôm chầm nó mà nũng nịu với giọng điệu lơ mơ, uể oải:"michael hút thuốc đấy à, em không thích anh nghĩ linh tinh đâu, vào ngủ thôi anh""à..ừ, không có gì, chuyện vặt vãnh thôi em, em ngủ trước đi"…