Câu truyện kể vè Raize, 1 con người trẻ tuổi sống ở Trái Đất, khoảng 17 tuổi, học cấp 3, quá khứ có phần bi kịch. Cậu mồ côi từ nhỏ, ở trại trẻ mồ côi và trường lại bị cô lập vì khả năng giao tiếp kém. Dẫu vậy, cậu sở hữu đầu óc nhanh nhạy lẫn khả năng tư duy tốt khiến cậu luôn đứng top đầu về điểm số. Và đây là câu truyện về việc Raize...…
Năm 2002, tuổi thơ tôi chìm trong bóng tối của mất mát và cô độc. Giữa những lời chế giễu và ánh mắt khinh miệt, tôi gặp được một "vệt nắng" - người đã lặng lẽ bước vào, kéo tôi ra khỏi thế giới lạnh lẽo. Cậu ấy như ánh dương ấm áp, dạy tôi cách tin tưởng, cách mỉm cười và cách yêu thương. Đây là câu chuyện về trưởng thành, về những tổn thương được hàn gắn, và về một tình cảm đầu đời vừa mong manh vừa rực rỡ.…
Một câu chuyện thường ngày của cô nhưng nó là một phần trong những năm tháng đẹp đẽ của cuộc đời. Một cô gái bình thường xung quanh những con người bình thường cũng có thể tạo nên những ký ức độc nhất. Ai cũng là một nhân vật chính rạng ngời trong câu chuyện của chinh mình nên đừng ngại ngần gì mà không tô vẽ nó thật đẹp nhé!"Ước gì vào một ngày đẹp trời rảnh rỗi, em và anh cùng ngồi ngắm mây trôi cả ngày"- Tôi quay sang nhìn anh, miệng nở một nụ cười rạng rỡ...…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…
Văn án : Để quên đi mối tình cũ, Tú đã quyết định quay về Việt Nam sau 3 năm ở Nhật cùng bố . Cứ nghĩ mối duyên phận giữa mình và anh đã chấm dứt , cậu dần dần cũng vơi đi nỗi nhớ , tập trung vào việc học và tận hưởng cuộc sống . Một đêm vào 2 năm sau , cậu gặp lại anh ở công viên trong tình trạng say khướt . Cuộc gặp vô tình này một lần nữa đảo lộn cuộc sống của cậu . Những cảm xúc cũ cứ ngỡ đã phai đi một lần nữa lại rạo rực bên trong cậu . Tình yêu và nỗi đau , cảm xúc của cả hai cứ thế lại tiếp diễn nhưng liệu lần này mọi chuyện sẽ đi đến hồi kết hạnh phúc hay lại là một trải nghiệm cay đắng ? Câu trả lời chỉ của cả hai trong tương lai mới có thể biết được Tác phẩm đầu tay của Quýt mong mọi người hoan hỉ góp ý và nếu yêu thích thì Quýt cảm ơn các bạn rất nhiều . Quýt vẫn còn rất nhiều thiếu sót và viết vì sở thích mong mọi người góp ý nhẹ nhàng để Quýt sửa chữa❤️* Truyện update chương mới vào tối thứ 4 và thứ 7 hàng tuần…
Sau hai năm học kiến trúc tại Việt Nam, cô sinh viên 23 tuổi chuyển đến London để tiếp tục năm ba tại UCL. Nội tâm, có phần lạnh lùng và hay lạc trong suy nghĩ của chính mình, cô không ngờ mình sẽ gắn bó với bất kỳ ai nơi đất khách.Cho đến khi Ruth xuất hiện - một cô bạn học cùng khoa, hướng ngoại, nghệ sĩ và có chút nổi loạn. Và Kael - chàng trai cô tình cờ gặp trong một buổi chiều gió lộng ở quán cà phê nhỏ khu Camden.Họ trở thành một nhóm ba kỳ lạ: thân thiết, hiểu nhau, đồng hành trong những ngày mưa và những đêm thức trắng vì bài vẽ. Nhưng giữa sự dịu dàng, trêu chọc và im lặng đầy ẩn ý, cô không hề hay biết... cả Ruth và Kael đều có tình cảm với mình. Và họ, dù khác biệt, lại cùng bước vào một cuộc cạnh tranh thầm lặng để ở gần trái tim cô hơn.Một câu chuyện về tình bạn, tình yêu, và sự lựa chọn không đơn giản là "một trong hai".…
Chuyện là mình vô tình va phải chiếc trailer của phim The History of Sound và mê nó quá trời. Đi tìm hiểu thì mới biết nó chuyển thể từ một truyện ngắn. Vậy nên là mình đã dịch lại nó để mọi người cùng đọc.Trích đoạn:"Nói sao nhỉ? Một nỗi buồn. Không phải hoài niệm. Không phải sầu khổ. Chỉ là sự thật hiển nhiên và đột ngột rằng cuộc đời tôi dường như ngắn ngủi hơn một đoạn tí ti so với cuộc đời đáng lí. Rằng, thực sự, năm tháng tươi đẹp nhất thực sự đã đến khi tôi ở tuổi đôi mươi."_________________Bản tiếng Anh ở commentNgười dịch không có quyền với tác phẩm. Những vấn đề liên quan đến bản quyền xin liên hệ ngay tại đây hoặc thông qua email: [email protected]…