"Em gái của anh, em gái của người anh tồi tệ này. Hãy sống theo cách của em, sống bằng thực lực của em. Em sống là chính mình, em tỏa sáng và con đường em đi đều có anh ở cạnh. Nhớ nhé, đừng khóc vì hiện tại bất lực, người anh tồi này chỉ có một mong ước cho đứa em gái nhỏ bé hạnh phúc thật nhiều.""Chào Túc Hân, chị thích em lắm"…
Câu chuyện về tuổi mới lớn của cô bé Tiểu Vũ Hân.Càng lớn cô lại cảm thấy bản thân là kẻ dư thừa trong gia đình,ít được mọi người quan tâm,chăm sóc mà thay vào đó là sự trách móc đôi lúc vô lí do.Nhưng may mắn cô có người bạn tốt cùng một người bạn crush của cô khiến cô như được an ủi phần nào.…
Câu chuyện xoay quanh cuộc tình của Minh và Vy Minh và Vy 1 năm trước học cùng trường Khi Minh học lớp 12 thì lúc đó Vy chỉ mới học lớp 7 Đừng thắc mắc mắc vì sao lại chung trường , đơn giản vì họ học trường THCS-THPT kết hợp , là trường tư !Vì là lần đầu viết nên lời kể còn hơi cứng nhắc , các bạn đọc có dở quá thì cũng đừng ném đá mình nhaaa~Thật ra đây đây là câu chuyện có thật của mình , nhưng chỉ là mới tới giai đoạn nói chuyện phiếm với nhau qua facebook thôi , còn phần còn lại là hư cấu hết á hihi CHÚC CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ <3…
Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành.Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chịu khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì?Năm nào đó, ngày nào đó, đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm.Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: "Có rượu không mồi." Tiện tai bứt lá của tôi, ăn.Tôi nhịn.Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó nhổ lá của tôi, ăn.Tôi lại nhịn.Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn.Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi, cuối cùng cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm không có thật: tôi hận trăng tròn! ! ! ! ! !Lá của tôi đã hết, bắt đầu ăn thân tôi. . . . . . Vì thế. . . . . . Tôi muốn tu hành! ! ! ! !Ai, vuối mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương?Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo?…
Thể loại :Đam mỹ, cổ trang, ngược luyến tàn tâm, H...Lu ý : Chỉ là giả tưởng không liên cang gì đến người thật, lần đầu viết truyện nếu có sơ xuất mong các bạn thông cảm .......... sơ lượt ........Hắn là người đứng đầu thiên hạ. Một cái nhíu mày của hắn cũng đủ khiến mạng người khác như ngàn cân treo sợi tóc. Uy nghi là vậy. Nhưng đến một người hắn luôn tâm niệm cả đời cũng phải bảo vệ y chu toàn cũng không làm được. Chấp niệm là vậy nhưng chính tay hắn lại là người đẩy y đi đến bước đường này.....Y trở thành người vô tâm vô phế từ cái ngày y bị ép phải tiến cống cho Vương Triều do mệnh cách của mình. Cái ngày y đặt một chân vào tử cấm thành y đã phó mặt mình cho cái gọi là thiên mệnh định đoạt. Cứ nghĩ như vậy y có thể an an ổn ổn mà ngắm tà dương cho đến hết đời... ..Ngày hắn biết sự tồn tại của y. Y đã biết cuộc đời mình sẽ không bình yên như vậy nữa. Dù y vốn đã đoán trước mọi việc sẽ thế này. Nhưng y vẫn không thể nào quên được thời khắc ánh mắt hắn nhìn y ngày hôm đó... là đau thương là tuyệt vọng hay là thống hận. Dù thật tình hay giả ý thì giờ đây Y cũng không còn muốn hiểu nữa rồi.. giây phút này cứ cho tất thảy chỉ là vọng tưởng đi ......…