Tán Gái Đại Tông Sư 121-175
…
Phòng kí túc xá 722 không ngày nào là không ồn àoKhông phải tiếng cãi vã thì cũng là tiếng đồ đạc trong nhà rơi tứ lung tungỦa, hai bạn sinh viên phòng này làm cái gì mà ngày nào cũng ồn ào thế, bộ tính không cho ai ngủ hả hay gì?…
Chỉ có mình mới hiểu rõ bản thân mình cảm nhận được những gì.. Hãy cùng nhau lắng nghe một câu chuyện với cách kể của người trong cuộc.......…
Fic này tui viết lúc mà tui viết ngoại truyện ở fic kia nên là tui sẽ viết thành fic luôn…
Anh hứa mình sẽ luôn đối tốt với em, vì anh yêu em và ngay cả khi em không yêu anh.Anh vẫn sẽ ở bên em, như thể anh yêu em và được em đáp lại.Một mối tình đơn phương của Johnny Suh dành cho Ten Chittaphon.…
dáng ai trong xế tà nàng đội nghiêng nghiêng nón lá.⚠︎ anh thanh niên x cô kỹ sư.…
Author: @downpour0721 (Mưa)Chuyển ver: @lillysun_Bản chuyển ver đã có sự đồng ý của author…
"yamamoto, có ai yêu anh bằng em không?"…
Những chuyện nơi Hermes trở thành tâm điểm của mọi khát khao và tình cảm quanh mình 🍃🍃…
Về bảng chữ cái tình yêu của Guria.…
đầu tay mong ít gạch đá…
7749 lần danielle marsh đòi cưới kang haerindaniellemarsh!top x haerinkang!bot…
Họ là những thanh thiếu niên.Mỗi lần đồng hồ điểm 12 giờ, họ sẽ nằm xuống. Không ai bảo ai, không cần hẹn trước. Cơ thể tự động thả lỏng, tim đập chậm lại, mí mắt khép hờ. Không phải để ngủ. Họ vẫn nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy, vẫn ý thức được căn phòng quen thuộc quanh mình-cho đến khi cảm giác ấy trượt đi, như thể mặt đất vừa rút khỏi dưới chân.Cứ đến 12 giờ, họ lên đường.Không có bước chân đầu tiên. Không có khoảnh khắc chuyển tiếp rõ ràng. Chỉ là trong một nhịp tim, bóng tối phía sau mí mắt trở nên sâu hơn, đặc hơn, rồi mở ra thành một nơi không thuộc về thế giới này. Không gian méo mó, bầu trời thấp đến mức như sắp đè nát họ, và không khí mang mùi lạnh lẽo của thứ đã chết từ rất lâu.Họ đứng dậy ở đó, vẫn là cơ thể của mình, nhưng cảm giác thì không còn đúng nữa. Trọng lực nặng hơn. Âm thanh bị bóp méo. Thời gian trôi theo cách khó chịu, vừa quá nhanh vừa quá chậm. Có thứ gì đó đang chuyển động trong bóng tối-không vội vã, không ồn ào-chỉ lặng lẽ theo dõi, như thể đã quen với việc họ xuất hiện mỗi đêm.Họ biết mình không nên ở lại.Nhưng họ cũng biết mình không thể quay về.Cứ đến 12 giờ, thế giới kia gọi tên họ bằng một cách không cần lời nói. Và dù sáng hôm sau họ có tỉnh dậy trong phòng mình, với ký ức rời rạc như một giấc mơ tồi tệ, thì cơ thể họ vẫn mang theo cảm giác của dị giới-ở dưới da, trong xương, trong nhịp tim.Đêm nay, đồng hồ lại sắp điểm 12 giờ.…
chuyện tình mình chẳng còn gìJohnjae | G | AU; slice of life; flangst; hurt/comfort; Vietnam setting…
" Là một quản gia, đó là bổn phận của tôi thưa ngài "…
Author: BellCâu chuyện viết ra để mừng ngày sinh nhật của Momo, nhưng bây giờ mới dám đăng. Vẫn mong mọi người có thể đọc và góp ý thêm cho mình ạ. *Cảm ơn bạn @_Amedeur_ vì chiếc bìa hường hòe đáng yêu, vì đã beta lỗi chính tả, và vì đã hối deadline mình nhe (◍•ᴗ•◍)❤…
Giải đáp thắc mắc cho các bạn:http://blog.daobachlien.com/2011/11/tru-tien-phan-2-va-phim/…