Truyện lấy bối cảnh tại Bắc Ninh, nơi mình sinh ra và lớn lên. Cụ thể hơn là THCS Yên Phong - ngôi trường cấp 2 trọng điểm của huyện Yên Phong thuộc địa bàn tỉnh Bắc Ninh. ***" Tôi thích cậu."" Đối với tôi, trong tình yêu, không là duy nhất thì đừng là gì cả. Cậu hiểu chứ?"" Tôi hiểu. Đối với tôi, cậu là một, là riêng, là duy nhất. Vị trí của cậu trong tôi, chính là độc tôn." ***" Điểm yếu của tôi trước giờ chỉ có một, là Quế Anh. Nhưng từ khi gặp cậu, thì nó đã được nhân đôi."…
Khoảng không lặng yên của những giấc mơ luôn hiện lên dáng hình một cô gái. Thời gian trôi qua, mỗi lần gặp lại trong mộng, gương mặt ấy dần nhạt nhòa, đến khi không còn rõ nét. Chỉ có nụ cười tỏa nắng vẫn phảng phất, như chưa từng biến mất.…
"Lúc ấy,tớ chỉ muốn thời gian ngừng lại,Nguyễn Đăng Khoa sao ông có thể dễ thương như vậy,"Cậu đọc một cách lưu loát,rõ từng câu từng chữ."Mày viết đây hả?"Cậu hỏi "Không,không có viết đâu,t-""Rõ ràng đây là chữ của mày,sao cứ phải chối?"Cái con người này!Đúng là chẳng giữ mặt mũi cho mình mà!!!"Nguyệt Ánh,mày đừng có gọi tôi như vậy nữa"Lúc nghe xong câu ấy,tim cô như chệch nhịp."Có ai đi nói bạn trai mình là dễ thương đâu!?""Hửm?!"Hương bạc hà chợt thoáng qua chóp mũi,thì ra cậu từ nãy đến giờ mặt nặng mày nhẹ với cô là vì hai chữ này sao?Thật là dễ thuơ-Ah không là chín chắn trưởng thành mới đúng"Không phải vậy,với Nguyệt Ánh tao ấy Nguyễn Đăng Khoa là ngầu nhất trên đời,hơn cả mấy anh bên Hàn luôn!""Thật không.".Không thích kẹo ngọt lại muốn cô phải dung chiêu này."Nguyễn Đăng Khoa anh không tin em à???"Có chút ấm ức rồi đó,hmm.Nghe cô đổi cách xưng hô,khoé môi Đăng Khoa có chút cong lên,liền thích ứng ngay(khoái rồi chứ gì??)Cậu thấy vậy,liền nắm chặt lấy tay cô ôm từ phía sau,thì thầm"Anh tin em""Vâng,anh tin tôi quá?!"><"Ơ, anh yêu em mà,con chó của anh"có chút giật mình vì môi của anh ta chạm tới cổ cô ấy rồi."Thằng... điên này!"…
Tác giả: Trà Vải Hoa Hồng[Chàng trai ấm áp x Cô gái trầm lặng]Câu chuyện kể về thời thanh xuân của Dương Minh cùng với cô bạn trầm tính, ít nói, khó gần tên là Tuyết Chi.Dương Minh là người chu đáo và luôn hòa đồng với mọi người, vào một ngày nọ cậu ngồi bên một cô gái xinh đẹp nhưng khó gần tên là Tuyết Chi. Minh khá tò mò về Chi nên đã luôn luôn quan sát cử chỉ và hành động nhỏ của Chi nhưng bởi vì những hành động đã khiến mọi người hiểu lầm là Minh thích Chi. Chi dường như không quan tâm đến chuyện đó. -"Tớ khá tò mò về cậu đấy?"-" Nè, cậu đừng bám theo tôi nữa Minh. Tôi không muốn vướng vào mấy tin đồn nhảm nhí đó đâu?". -"Tớ không quan tâm vì tớ thích cậu mà"Sau khi tiếp xúc với Chi thì Minh dần cảm nắng Chi và sau bề ngoài lạnh lùng, vô cảm,vẻ ngoài lại là một cô gái đầy áp lực và quá khứ tổn thương đó là một cô gái tốt bụng, vui vẻ, dễ thương.Nhưng chính Minh là người đã khiến cô vượt qua quá khứ đó. Cô cũng dần hoạt bát hơn kể từ khi tiếp xúc với Minh.…
Cô ấy sắp sửa bước vào một bản thỏa thuận với anh chàng sinh viên hư hỏng của trường.Hannah Wells cuối cùng cũng tìm được một người khiến cô nàng hào hứng. Nhưng dù luôn tự tin trong mọi khía cạnh của cuộc sống, cô lại mang theo cả một "đống hành lý" rắc rối khi nói đến chuyện tình cảm và sự quyến rũ. Nếu muốn thu hút sự chú ý của chàng trai mình thầm thích, Hannah buộc phải bước ra khỏi vùng an toàn... kể cả việc đồng ý kèm cặp cho tên đội trưởng đội khúc côn cầu vừa phiền phức, trẻ con lại ngạo mạn - để đổi lấy một buổi hẹn hò giả....và mọi chuyện hứa hẹn sẽ vô cùng hấp dẫnGarrett Graham chỉ có một mục tiêu duy nhất: trở thành vận động viên khúc côn cầu chuyên nghiệp sau khi tốt nghiệp. Thế nhưng, điểm số tụt dốc không phanh đang đe dọa tất cả những gì anh đã nỗ lực gây dựng. Nếu việc giúp một cô nàng tóc nâu sắc sảo khiến người khác ghen sẽ giúp anh giữ vững vị trí trong đội, anh sẵn sàng tham gia. Nhưng khi một nụ hôn bất ngờ mở ra những cảm xúc mãnh liệt chưa từng có, Garrett nhanh chóng nhận ra rằng "giả vờ" thôi là chưa đủ. Giờ đây, điều anh cần làm là khiến Hannah hiểu rằng, người đàn ông cô đang tìm kiếm... thực ra lại chính là anh.…
Nhà tâm lý học Robert Epstein đã chứng minh rằng: Sau 8 giây nhìn vào mắt nhau và cười thiện chí, mức độ tình yêu giữa hai đối tượng thí nghiệm tăng trung bình 7%, mức độ thích tăng 11% và độ thân mật tăng 45%. Thế nhưng, Trịnh Viết Quyền mỗi lần nhìn thấy Nguyễn Trần Uyển Nhi thì sẽ gằn giọng đe dọa: - Mày thích ăn đấm không?Uyển Nhi xinh đẹp, học giỏi, lại thân thiện quảng giao nhưng cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt trước Viết Quyền bặm trợn, du côn. Nhưng chịu ấm ức không có nghĩa sẽ không tìm cách phản kháng. Uyển Nhi quyết tâm "thuần hóa" con lửng mật Viết Quyền cho bằng được...Từ ánh mắt tình cờ giao nhau trên hành lang ồn ã tiếng nói cười hôm ấy, đã thầm lặng mở ra cả câu chuyện dài phía sau. Ở những tháng ngày đó, ánh mắt lúc chạm nhau không còn là trùng hợp.…
-Làn gió lướt qua, lay động mái tóc bống bềnh của Ngọc Anh, chợt nhịp tim của Đăng hẫng đi một nhịp. Ngọc Anh nghiêng đầu cười khẽ, đôi mắt nâu hạt dẻ nhưng lại trong veo đến lạ kết hợp với ngũ quan hoàn hảo và đôi môi anh đào làm người ta phải liên tưởng đến chú thiên nga trắng thuần khiết mà nhẹ nhàng. Ngọc Anh nhìn sâu vào mắt Nhật Đăng như thấy cả biển tình. Ánh nhìn trong trẻo, tình bể bình của cô đã thành công làm tai nó đỏ lên và hơn cả là trái tim chàng trai tuổi nổi loạn đang đập liên hồi. Chà giờ thì nó hiểu sao mình lại thích cái con hâm giở này rồi. Nó phải tự thừa nhận rắng chính đôi mắt hạnh ấy với nụ cười tỏa nắng của Ngọc Anh đã làm Đăng say nhỏ mất rồi. Nguyễn Hoàng Nhật Đăng tựa như hồ nước lúc thì gợn từng đợt sóng vừa mạnh mẽ vừa nhẹ nhàng vỗ về bờ hồ, lúc thì yên ắng dưới nắng vàng làm rung rinh mọi cô nàng. Còn Vũ Trúc Ngọc Anh lại chính là thiên nga trắng bơi giữa mặt hồ, khuấy động mặt hồ tĩnh lặng nơi tim Đăng, làm cậu không tài nào đoán được suy nghĩ của cô. Có lẽ do chính bánh răng vận mệnh bắt đầu chạy, từng phút từng giây sợi chỉ đỏ rút ngắn để kéo hai người lại gần với nhau hơn. Những ngại ngùng, lo sợ tuổi mới lớn, hai người quyết định giấu gọn đi những tâm tư của mình bằng vỏ bọc hoàn hảo là "bạn thân".…
Kazuhira Miler, một anh chàng lính đánh thuê 25 tuổi, chẳng ai biết cha mẹ hắn là ai, hay hắn sinh ra ở đâu, họ chỉ biết 2 điều hắn tên là Kazuhira Miler và mẹ hắn là người Nhật, cha hắn là người Anh.Hắn là kẻ cô độc, không bạn bè không người thân, không hắn có 2 luôn quan tâm hắn, 1 người là người hắn yêu nhất, người còn lại là cha nuôi của hắn Zack, người mà hắn sẵng sàng hi sinh cả mạng sống để thực hiện tham vọng của người cha nuôi của hắn.Nhưng mọi thứ đã kết thúc, hắn đã chết, và như bao câu chuyện isekai đã được kể hàng ngàn lần, hắn đã được hồi sinh vào thế giới của kiếm và ma thuật, và hắn được sinh ra ở vương quốc giàu có và hùng mạnh nhất, Vương quốc Akrony, Vương quốc của Đế Vương AkronPhần 2 của series Outlaw…
Câu chuyện kể về những năm tháng thanh xuân đáng quý của các cô cậu học sinh cấp 3 mới lớn.Những thứ cảm xúc ngây thơ,hồn nhiên của tuổi học trò chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong đời người sẽ được kể dưới góc nhìn của cô bạn nhí nhảnh,đáng yêu mang tên Hoàng Lê Ngọc Trang.--------------Vì đây là chuyện đầu tay tớ viết nên có những chỗ tớ bị nhầm từ "tớ" sang "tôi" mong các cậu thông cảm,khi phát hiện ra tớ cũng sẽ sửa lại nhanh nhất có thể ạ ,nếu có những sai sót khác mong mng góp ý nhẹ nhàng với tớ,tớ sẽ sớm sửa lại.Chúc các cậu có những giây phút đọc truyện vui vẻ:3…
Tôi vừa đứng chỗ cột đèn vừa nghe máy Khôi:"Mình đang ở ngay cột đèn giao thông nè!" Tôi nói xong thì vẫy tay chào Khôi đang đứng đối diện tôi bên kia đường."Khoan đã, Linh đừng qua. Mình... mình không muốn chúng ta tiếp tục mập mờ nữa. Một là chúng ta cùng nhau hai là đợi khi đèn đỏ xuất hiện chúng ta dừng lại." Khôi đứng bên cột đèn đỏ đối diện lên tiếng.Lúc nghe Khôi nói tôi đã nhìn lên cột đèn đếm ngược đang chuyển đến số 4 trong trạng thái màu xanh. Tôi bất động suy nghĩ có nên chạy qua không. Tôi lùi lại một bước trong vẻ nhút nhát lo sợ. Tôi sợ rằng nếu như tôi bước về phía cậu ấy thì liệu tôi sẽ có thể bị bỏ rơi và như một cơn gió lướt qua nhẹ nhàng rồi sẽ bị lãng quên như bao cô gái khác trong cuộc đời của cậu ấy chăng ? Giữa con tim và lí trí tôi nghĩ lí trí của tôi không thể thắng được con tim. Vì đó chính là con người của tôi chứ không phải ai khác. Tôi biết rằng cái điều đó sẽ làm tôi tương lai sẽ rất đau khổ, nhưng mà tôi cảm thấy thà khổ tâm như vậy còn hơn là buông bỏ một ai đó hay là một thứ gì đó.[Các nhân vật, sự kiện tình tiết trong truyện đều là hư cấu và không có hành vi xúi giục hay khuyến khích làm theo nào mong độc giả cân nhắc có cái nhìn tích cực khi đọc truyện]---------------------Truyện được đăng đồng thời trên 2 app: Mangatoon và Wattpad…
Vừa lúc ấy, ly matcha latte của tôi cũng được làm xong. Tôi vui vẻ bước tới nhận lấy ly nước mát lạnh, định quay đi thì bỗng một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi từ phía sau. Tôi giật mình quay lại thì đó là cậu ấy. Vì lúc nãy tôi không nhìn rõ nên không để ý. Và phải thừa nhận một điều rằng cậu ấy rất đẹp trai.…
Tôi vẫn đang say mê trong những câu chữ của tiết học Ngữ Văn , thì giọng nói của Khải đẫ đánh tan sự tập trung của tôi đang ở câu văn mà chuyển sang nó ." Kem mày mở lòng với tao đi , còn mở ví để tao lo " Ha , câu nói của nó nếu trong những bộ tiểu thuyết tôi từng đọc thì nghe rất tình đấy , nhưng đây lại là cuộc sống do chính tôi viết ra chứ không phải bất cứ ai . " Mày nghĩ mình mày biết mở ví thôi ư ? "" Điều quan trọng ở đây là ví của mày có dày bằng mặt tao không thôi " Khải cười trầm thấp rồi chốt hạ một câu , từ đó đến hết buổi học nó luôn im lằng . Đối với tôi , nó lại đang giống toan tính một điều gì đó và tôi cũng là một phần trong chính "âm mưu" của nó .___________________Ngày viết : 19/05/2024Tác giả : Kem Dâu…
Tác giả: ttuan.06Thể loại: tình cảm nam nữ, hồi tưởng về quá khứ, học đường, gương vỡ lại lành, từ đồng phục đến váy cưới, HEVẽ bìa và typo: Hoa Nguyên TiêuĐộ dài dự kiến: 30-40 chươngCouple: Tạ Nhật Nam x Phạm Nguyễn Thu HoàiNgày viết: 01/12/2025Giới thiệu:"Tao không thích mấy thằng sĩ gái trẻ trâu."...Thu Hoài là mọt sách mộng mơ, thích chìm đắm trong thế giới màu hồng của tiểu thuyết tình cảm. Cô nàng ước ao "một nửa duyên phận" sau này của mình sẽ giống những anh "chồng" trong sách truyện đã đọc.Nhưng chưa bao giờ Thu Hoài tưởng tượng "nam chính ngôn tình" của đời mình là Nhật Nam, một thằng lớp phó học tập điển trai nhưng tính tình ngang ngược, kiêu ngạo, là kiểu người cô chẳng ưa chút nào.Và bản thân Thu Hoài cũng không ngờ, mối quan hệ giữa mình và Nam về sau sẽ để lại trong lòng một dấu ấn khó phai đến khi cô trưởng thành. Bảy năm kể từ ngày hôm đó, Thu Hoài không biết đã có người kiên nhẫn chờ đợi cô suốt ngần ấy thời gian, dù cho cô có trốn tránh đối phương đi chăng nữa.…
"Em không thể hiểu được, anh rõ ràng có phải gu của em đâu? Thế sao em lại yêu anh nhỉ?"Ánh Dương rảnh rỗi sinh nông nổi, tự nhiên lại đi đặt một câu hỏi hết sức dở hơi cho anh.Bảo liền gấp quyển sách đang đọc lại, nghiêng đầu nhìn nó, ánh mắt thể hiện rõ sự cưng chiều. Anh nở một nụ cười tỏa nắng, nhẹ nhàng đáp lại:"Định mệnh đấy."Tim nó lại không kìm được mà đập loạn nhịp, đây là người thường hay là thiên sứ vậy?Des bìa: me…
Thể loại: Học đường, hiện đại, SE.Trích đoạn:"Tao là Nhật Minh, mày là Minh Nguyệt, theo công thức cộng vecto thì chẳng phải là sẽ thành Nhật Nguyệt à? Mặt trăng và mặt trời, lãng mạn mà, đúng không?""Mày học ở đâu đấy?""Tao học ở đâu được? Tao nói sự thật, công thức toán học đã được công nhận. Bởi vì tao với mày vốn thuộc về nhau.""Thuộc cái đầu mày, mặt trăng với mặt trời mà thuộc về nhau à?"Nó xị mặt không nói.Tôi thầm nghĩ, đã là mặt trăng và mặt trời, có thể đến với nhau hay sao? Bởi lúc mặt trăng biến mất cũng là lúc mặt trời xuất hiện.…
Trong những năm thắng tuổi trẻ lạc lối nhất cuộc đời, có một người đã trở thành kim chỉ nam của người khác. Có một cô gái vùng vẫy trong yên lặng, vì anh mà thắp sáng cả bầu trời sao. Có một chàng trai lạc lối, vì cô mà tìm đường quay về.Lê Minh Vũ dùng sức nắm chặt hai tay của Nguyễn Ngân Hà, giọng nói khẩn trương: "Nguyễn Ngân Hà, nhìn vào mắt anh."Ngân Hà ngước đôi mắt đẫm lệ lên, cô đè nén cảm xúc dè dặt nói với anh: "Lê Minh Vũ, em từng hứa với bản thân phải trao cho anh một giải ngân hà rực rỡ, nhưng em không làm được rồi."…
"Rùa biển."Thấy không có ai đáp lại, cậu quay sang nhìn nó, cảm thấy Khánh Nghi hơi ngốc, mà có chút đáng yêu."Này! Rùa biển."Nó dừng bút, cau mày nhìn cậu:"Sao cậu cứ gọi tôi là rùa biển mãi thế, tôi có tên mà."Cậu ngả người về phía sau, khoé miệng khẽ nhếch lên:"Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu đấy, giống y con rùa biển, cô đơn, bơ vơ và lạc lõng."Nguồn ảnh: Pinterest.…