Đại Hiệp Hồn
…
Góc tự kỉ của Kim…
lấy bối cảnh thời nhà Trần . Gia Minh một cô gái nghèo một ngày nhận được lời mời gọi tới cung họ Trần cùng cha mẹ , tại đây cô lần đầu bắt gặp một ánh mắt dịu dàng như ánh ban mai, mềm mại tựa bồ công anh cuốn theo gió nhẹ .Khoẳng khắc định mệnh ấy cô đã chót yêu vị tiều thư mà sau này mình nhất định sẽ hầu hạ , sau nhiều diễn biến sảy ra họ chợt nhận ra cả hai đều có tình cảm với nhau , thứ tình cảm mà đáng ra không lên suất hiện vào thời đại này . Cùng nhau trải qua những ngày tháng tươi đẹp , trải nghiệm cảm giác tình đầu những năm mười ba mười bốn của thời thiếu niêm gây dại cuối cùng lại phải chia ly ở kiếp này . Nhưng đến kiếp sau khi gặp lại họ đã cùng nhau vẽ lên bức tranh tình yêu mà kiếp chước chưa kịp điểm màu tô lấp hạng phúc cho tình cảm của đôi bên . Tình yêu gây dại , thơ mộng ấy đã đánh tan định kiến của những kẻ độc mồm , độc miệng không chút nhân từ ngoài kia . Cho thấy trên thế gian này vần còn tồn tại những thứ gọi là tình yêu đồng giới xóa tan mọi định kiến , mọi ánh nhìn gay ngắt ngoài kia . Để rồi cả hai cùng học cách chữa lành , lắng nghe , đồng cảm và xây dựng mái ấm gia đình cùng nhau , cái giấc mơ mà Gia Minh và Minh Nguyện hàng đêm mong ước ở kiếp trước đã thành sự thật . Đôi uyên ương ấy sống hạnh phúc bên nhau mãi về sau và happi endding =))🥳…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
Truyện kể về cuộc gặp gỡ giữa Nhật Hạ và Nhật Nam, tưởng đâu là oan gia ngỏ hẹp, ai dè Nam bắt đầu thích Hạ say đắm, muốn tìm cách ở bên Hạ mãi. Rồi đời nhiều ngang trái, hai người yêu nhau rồi lại chia xa. Nhưng cuối cùng, họ lại hạnh phúc bên nhau...…
Dưới ánh nắng màu cam vàng của hoàng hôn đang dần buôn xuống chân núi, tôi ngây người trước câu nói của anh. Gương mặt cũng dần ngẩn lên để nhìn rõ biểu cảm cần sự trả lời từ tôi, tinh thần cũng dần có đủ bình tĩnh để tiếp nhận câu nói của anh. Phía sau anh...vẫn là ông ấy-thần hộ mệnh! Khung cảnh giống năm xưa, ông cũng đứng đấy, cũng nghe lời tỏ tình đó....nhưng khác ở chỗ....ông ấy....đã mỉm cười và gật đầu như ngỏ ý rằng tôi nên đồng ý với anh.Có lẽ, ông cũng đã nhận ra! Hạnh phúc là do quyết định của mỗi người! Dù cho có là những ma quỷ ở xung quanh hay là một vị thần cũng không thể ngăn cản ai đó tìm đến hạnh phúc của riêng mình. Và một khi đã tìm ra được hạnh phúc, hãy trân trọng nó để tương lai về sau sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc!..."Có lẽ...trước đây vì một điều gì đó nên em đã từ chối anh. Nhưng bây giờ, chắc em sẽ không thể không thừa nhận......anh là định mệnh của em!"…
ya, lần đầu viết truyện mong mn ủng hộ…
Yêu và thương, thơ cùng văn, song dòng chảy trôi, là một món ăn tinh thần không thể thiếu đối với những ai có tâm hồn đồng điệu.Tôi đồng cảnh, bạn đồng cảm.Đây là cửa tiệm hoa Fuji. Tiệm tôi không bán hoa, duy chỉ bán đôi con chữ kiếm lấy sự ngọt ngào êm dịu từ khách hàng. Hi vọng quý khách hài lòng với những "đóa hoa" của chủ tiệm, là tôi - Đằng.…
Mộc Hoa Các nằm nép mình ở cuối một con phố ít người qua lại, nơi ánh nắng ghé đến chậm hơn và gió thường nấn ná lâu hơn một chút. Không bảng hiệu rực rỡ, không mùi hương cố ý dẫn dụ, chỉ có một tấm biển gỗ cũ khắc tay, chữ đã mòn theo năm tháng, treo nghiêng dưới mái hiên phủ rêu.Người ta tìm đến Mộc Hoa Các không phải vì hoa hiếm, càng không vì danh tiếng. Ở đây, hoa chỉ nở vừa đủ - không để khoe sắc, không để ganh đua. Có những buổi sáng, tiệm chỉ mở cửa im lìm, tiếng nước sôi khẽ vang lên phía sau quầy, mùi trà nhè nhẹ quyện trong nắng. Có những buổi chiều, một vài vị khách ghé lại, ngồi rất lâu mà chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ánh sáng trượt qua từng cánh hoa.Mộc Hoa Các không bán sự rực rỡ.Nơi này giữ lại những khoảng lặng mà người ta đã đánh rơi trên đường đời.Giữa những chậu cây, những bình hoa giản dị và mùi gỗ cũ quen thuộc, người ta không cần phải là ai cả. Không danh xưng, không vai diễn, không ánh nhìn dò xét. Chỉ cần là chính mình - đủ mệt để dừng lại, và đủ yên để ở lại thêm một chút.Và ở nơi ấy, có một người phụ nữ lặng lẽ pha trà, cắm hoa, lắng nghe.Không ai biết rằng cô từng đứng giữa ánh đèn rực rỡ.Cũng không ai cần biết.Bởi Mộc Hoa Các sinh ra không để kể về quá khứ,mà để cho những tâm hồn mỏi mệt có một nơi được thở -và được sống chậm lại, lần đầu tiên sau rất lâu.…
Ở một Vương Quốc nọ, nơi trị vì bởi gia tộc Aidan hùng mạnh - mang ý nghĩa ngọn lửa vĩnh hằng, cũng là biểu tượng quốc gia của Vương Quốc Gemland. Vương Quốc của những viên ngọc, là nơi xuất nhập khẩu ngọc lớn nhất thế giới, thế nên người dân nơi đây phát triển thịnh vượng và rất tôn kính đối với Đức Vua của họ.Nhưng yên bình không bao lâu thì Gemland đang phải đối mặt với những khó khăn sắp tới bởi vì sự trở lại của Ma Vương.…
Nữ Chính: Vệ Khanh.Vệ Khanh xuyên không rồi, nguyên tắc của nàng là: Có thể động thủ tuyệt không động khẩu.Mẹ kế ác độc, trưởng tỷ tàn nhẫn. Nàng dùng thủ đoạn chỉnh từng người.Trở lại Vệ gia, nàng đem Vệ gia nghiền nát dưới chân. Người cha độc ác trước kia giờ lại nói đến cảm tình cha con.Vệ Khanh cười nói: "Cha, lúc ông bức tử mẹ ta, không có một chút lưu tình nào."…
Mặt than ở đây không phải là màu đen mà là lạnh lùng!Truyện được dựa trên một câu chuyện có thật của mình. Hãy đọc và cảm nhận! ^^Sẽ có một vài cảnh H, nếu có sẽ báo trước.Lãnh Băng Tâm-kỹ nữ bán nghệ không bán thân, do hoàn cảnh từ nhỏ mà trở nên lạnh lùng, là một cô gái mạnh mẽ bên ngoài, yếu đuối bên trong, thích hại người sau lưng, chỉ bộc lộ bản chất yếu đuối với những người thân quen nhất!Lãnh Nhược Hàn- thân phận là gì thì đọc truyện sẽ biết, thích mặc màu tím, tính tình hào hoa phong nhã, thích phiêu kỹ nhưng từ khi bị Băng miêu huấn luyện, từ bạch lang đào hoa đã trở thành thê nô ngoan ngoãn nhất! Lãnh với tất cả mọi người, trừ Băng Tâm!Yết Lam - Dâm Hạ VươngNguyệt Cầm - muội muội tốt nhất của Băng TâmMộ Ngôn - ca ruột của Nhược LãnhTử Kỳ - bí mậtĐây là câu chuyện về tiểu miêu và bạch lang, một người cao thủ tình trường, một người ngốc nghếch trong truyện tình cảm, từ bạn tâm giao rồi trở thành phu phụ sau khi bị sói ép hôn!Trong phủ của 2 người thường có đoạn hội thoại sau:_Hôm nay, hoàng thượng gọi triệu vào kìa, chúng ta cùng vào đó chơi đi?Ta muốn phá!_Không vào! Phiền chết!_Được, ngươi không vào thì thôi! Ngày mai chúng ta đường ai nấy đi!_Ây ây, ta đi, ta đi!_Yêu bạch lang nhất!_Tiểu miêu ngoan! Ta cũng yêu nàng!Một câu chuyện hơi ngược tâm nhưng nhẹ nhàng! <3Nhà mình bên wordpress, ai rảnh ghé qua nhé!http://coldlazyleo.wordpress.com/…
Nhân vật chính là bạch liên hoa không hơn không kém chỉ như vậy cho mọi người thấy cái giá của bạch liên hoa nó tốt số như thế nào…
Bị "hấp diêm", bị ngã sấp mặt, chết không kịp ngáp, ... Tất cả những điều xui xẻo đó đều "vô tình" do một tay hắn gây ra. Nhất Hoàng Nguyên ơi là Nhất Hoàng Nguyên, tôi ghim anh rồi đấy nhá! Cẩm Uyển Đan đang nhăm nhe định ghi tên Nhất Hoàng Nguyên vào sổ đen, bỗng nhiên giật mình khi nhìn thấy dòng thông báo trên màn hình máy tính: [Địch thủ Nhất Hoàng Nguyên đang ôm lấy bạn.] ___ Tác giả: Du Thẩm (Yuk Mộc Du) Ảnh: Say Team (@PhongVanTinh)Couple: Triều Đan đang offline - Nhất Hoàng Nguyên đang đợi lão bà onlineTình trạng: Đang tiếp tụcThể loại: Võng du, sạch, hài, HE, nhẹ nhàng, ngọt... Lưu ý: Đây là truyện võng du, vừa viết vừa ngồi khóc :(…
Lần đầu viết nên không hay mong rộng lượng bỏ qua cho 😅. Viết cũng chỉ thỏa mãn thôi nên mọi người đừng ném đá nha :))))…
mị ship Kookmin nên ai đọc được thì đọc không thì đừng chọi gạch à nhen…
Author: achirama yumie Gió vô tình lắm đến bên anh rồi lướt thật nhanh. Nhưng em khác gió 1 điều là em vẫn bên cạnh anh dù có lướt qua. Hãy cười lên vì lúc ấy em rất tuyệt vời. HÃY MỈM CƯỜI VÌ ANH SẼ MÃI BÊN CẠNH EM…
Chỉ để ghi mấy cái thông báo quan trọng thôi.…