Lâm Phong vốn là một học sinh báo đời,chuyên phá phách nghịch ngợm nhưng mọi chuyện trong cuộc đời cậu rẽ sang một trang mới khi cậu thành công thi đậu vào trường cấp 3 chuyên trong tỉnh. Với mong muốn có thể make color và tìm được destiny của đời mình,liệu cậu có thể thành công?…
Dựa theo tình trạng xã hội hiện nay,ta phát hiện giới trẻ sử dụng tin cột,bầu trời code,shitcode và dogcode càng ngày cafng nhiều và những "bô lão" như bọn ta rất ít người hiểu biết các thứ tiếng này nên ta mở một khoá học cho họ (và ta) để nhồi nhét tất cả những thứ đáng kinh tởm kia vào đầu :v…
Cậu là con của một nô tì thấp bé.Hắn là thái tử cành vàng lá ngọc.Nghiệt duyên gắn bó hai số phận tưởng chừng như không chút liên quan này với nhau.Ngao du bốn bể, không quan tâm nơi đến là đâu. Chỉ cần biết trên đoạn đường hai người có nhau.…
Hai con người,hai tính cách giống nhau, nhưng khác lí do để trở nên lạnh lùng. Tình yêu của họ liệu....có được hạnh phúc?? Hay chỉ là những giọt nước mắt đau thương?? Hãy theo dõi bộ truyện đầu tay của mình nhé😉😉 Mình cũng chưa biết truyện có bao nhiêu chap nữa... Nhưng yên tâm sẽ không có đến 100 chap đâu,vì mình không có thích truyện dài :)Thời gian đăng truyện:Mình cũng chỉ viết và đăng khi nào có hứng😂vậy nên vẫn chưa biết chắc chắn là khi nào ra đâu a~…
Chuyện chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/399871635-rhycap-th%C3%ADch-c%E1%BA%ADu-lu%C3%B4n-l%C3%A0-l%E1%BB%B1a-ch%E1%BB%8Dn-%C4%91%C3%BAng-%C4%91%E1%BA%AFn-nh%E1%BA%A5t"An ơi, em có bao giờ hối hận khi thích một người chẳng biết nói quá nhiều lời yêu thương hay ngọt ngào như anh không?"" Minh Hiếu kì quá à. Em thích Hiếu mà nên dù anh thế nào đối với em Trần Minh Hiếu vẫn luôn là tuyệt vời nhất" Dưới ánh ban mai rực rỡ trên khoảng sân trường còn lác đác vài cánh hoa phượng đỏ, đám học trò quần âu áo trắng tinh tươm túm tụm trò chuyện, cười nói. Đứa nào đứa nấy đều mặt mày hớn hở, mang nét ngây thơ, trong trẻo như nắng sớm. Đây chính xác là thời điểm mà bất kể ai trong chúng ta đã trưởng thành đều muốn xuyên về để tận hưởng từng giây phút đẹp đẽ vô tư vô lo ấy phải không? Vì chúng ta nhớ những giờ học căng não trong căn phòng bí bách, nhớ gương mặt thầy cô lúc nghiêm lúc hiền, nhớ đám bạn thoải mái nô đùa, nhớ hàng cây xanh, nhớ góc ghế đá, nhớ...cái chạm tay vô tình lúc nhặt bút rơi, nhớ ánh mắt thoáng chạm nhau trong một khoảnh khắc, nhớ bóng hình nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ rực sau buổi chiều tan muộn. Chào mừng bạn trở về những năm tháng ấy!…
Đây là review theo quan điểm của mình về các truyện mình đã đọc,chủ yếu về thể loại ngôn và xuyên nhanh, có thể mình sẽ đề cử thêm vài loại truyện tranh nữa Lưu ý:đây là quan điểm cá nhân của mình,nếu các bạn thấy khó chịu thì vui lòng dừng lướt,không bình luận tiêu cực ,mình cảm ơn :<…