Nghĩ tới đâu viết tới đó nên không có cốt truyện đâu nhe~Đây là fic bách hợp đầu tiên của Au nên có gì mọi người nhớ cmt góp ý nha (và lỡ mà mấy bạn cmt mà Au có trả lời chậm thì xin thứ tội trước nhưng sẽ cố gắng)Cảm ơn đã ghé qua đây - thế giới của Poo, nơi ủng hộ LGBT!!!…
Một cuộc gặp gỡ tình cờ có đủ làm nên duyên phận? Đi qua cuộc đời nhau. Rồi một hạnh phúc được đắp bù cho người này, một hứa hẹn rộng mở hơn cho người khác.…
Phan Tru là một thằng con trai 19 tuổi đang chơi game thế giới kì ảo khi anh vừa phá đảo game anh nhận được một vật phẩm hình một giọt máu khi anh hoang vì phá đảo chỉ được mỗi thế thì đột nhiên giọt máu đó bay ra khỏi màn hình máy tính rồi bay vào người anh rồi anh nhất đi khi anh tỉnh dậy đã thấy trở thành một con rơi . Và thế cuộc phiêu lưu của Phần Tru bắt đầu…
*Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc.Nhân vật nữ chính của chúng ta sinh ngày Mùng 7 tháng 7. Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổiTình yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế mới chín.Sau đó cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm.15 tuổi, anh lên phía bắc học, từ đó mất liên lạc;18 tuổi, cô nông nổi đi gặp anh, đổi lại là sự đau lòng;21 tuổi, cuối cùng anh cũng quay về để chịu tang mẹ;24 tuổi, anh kết hôn, đưa người vợ mới cưới tới tận nơi xa.Anh từng là thần hộ mệnh của cô, dịu dàng, cẩn thận che chở, bao dung.Đã từng ngoắc tay với cô, thề sẽ mãi mãi ở bên nhau.Cô có thể mất đi tất cả, nhưng không thể không có anh - người hiểu cô nhất.Ngày 7-7 là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ,mưa ngày 7-7 là nước mắt của nỗi nhớ nhungVậy, cô 27 tuổi, liệu có thể có một ngày 7-7 không mưa,Để cô được gặp lại anh một lần nữa........…
Tên : Duyên phận bên anh. Tác giả : duongphong21 ( Dương Phong ).Thể loại : Ngôn tình, học đường, hài hước. Số chương : 120 chương.Nội dung : Vô tình gặp nhau trong khuôn viên trường. Hai con người ngược nhau về tính cách, quan điểm. Cuối cùng lại cùng thích nhau. Anh và cô.…
đợi đến lúc hòa bình về theo mùa xuân nơi xứ sở em,đợi đến lúc không còn đạn lạc, bom rơi và máu chảyđợi đến lúc em có thể cười nụ cười nhẹ nhõmđợi đến lúc ấy, anh sẽ ôm em thật chặt.…