evidence
Lấy cảm hứng từ bối cảnh Vương quốc Anh những năm cuối thế kỷ XIX.…
Emily là một đứa trẻ mồ côi từ năm 4 tuổi. Cô sống với bà lão thủ thư Copenhagen. Cuộc sống của cô bị đảo lộn từ khi tên bạo chúa Frelldo được cử đến chiếm giữ vùng quê nghèo Yorkshire. Cô sớm tham gia các cuộc nổi dậy của nhân dân Yorkshire khỏi ách thống trị tàn bạo của Nữ hoàng Mary I - Không lâu sau đó, cô bị bắt sống và kết án tử hình vì chống đối chính quyền Mary I và theo đạo Tin Lành. Trong đêm trước ngày thi hành án, cô được Aylmer - một chàng lính ngự lâm giúp vượt ngục. Từ đây, Emily bắt đầu những chuỗi ngày phiêu bạt. Bị dòng đời đưa đẩy, cô phải làm thuê kiếm sống, bị tù oan, phải bán mình,... Cuối cùng, Emily đã đến được với bến bờ hạnh phúc khi kết duyên với chàng luật sư trẻ nhân từ Baldric. Tưởng chừng như cuộc đời đầy khổ nghiệt và đen tối của cô đã kết thúc thì một biến cố lớn xảy ra. Cuối cùng, câu chuyện kết thúc bằng một cái chết thảm khốc và đau thương,....…
Bạn có thể yêu một người mà mình không bao giờ có thể chạm vào không? Stella Grant là kiểu người thích kiểm soát - dù cô có cặp phổi hoàn toàn mất kiểm soát khiến cô dành cả đời để lui tới bệnh viện. Thứ Stella cần phải kiểm soát nhất chính là khoảng cách giữa cô với bất cứ ai hay bất cứ thứ gì có thể lây nhiễm và gây nguy cho khả năng ghép phổi. Cách xa 6 bước (tức khoảng 152cm). Không có ngoại lệ. Điều duy nhất mà Will Newman muốn kiểm soát là thoát khỏi bệnh viện. Một tuần nữa cậu sẽ lên 18, khi đó cậu có thể chấm dứt với những loại máy móc này và thực sự đi khám phá thế giới. Will chính xác là người Stella cần tránh xa. Nhưng giờ đây 6 feet giống một sự trừng phạt hơn là sự an toàn. Sẽ thế nào nếu hai người trộm một chút khoảng cách mà lá phổi đã lấy đi từ họ? Liệu 5 bước có thật sự nguy hiểm đến vậy nếu điều đó giúp trái tim họ không tan vỡ?…
"tragédie" - bi kịch."Ga Lyon đèn vàngtuyết rơi buồn mênh mangcầm tay em muốn khócnói chi cũng muộn màng"Chưa bao giờ buồn thế - Cung Trầm Tưởng.---choi soobin x choi yeonjun, france au, (có thể) bad ending, angst.…
BoJack: And everyone was like way to go, you made Beverly cry on her last day in rehab. So the thing I keep thinking about is, was it worth it for Beverly to be happy for a little bit, even though it ended up sad? Or would it be better if the whole thing would have never happened? Every time someone leaves rehab, it makes you think about your own progress, some days it feels like you're not progressing at all, other days you think "Well, maybe a little." The main thing I think about is how stupid I am that I didn't do this sooner. I wasted so many years because I was miserable because I assumed that was the only way to be. But I don't wanna do that anymore. Also, am I crazy or have I gotten really good at writing letters? This is BoJack, by the way, Horseman, obviously…
"yes i made my decision.i will leave this state and even country.anyways am not important to anyone here.so why i live among these good for nothing people and make myself miserable?"i thought.and i will protect my babies from everything i can. i wont let any harm near them. wait did i say MY BABIES? yes MY BABIES they are mine.so immediately i rang to.............after a monthnow am in Ohio. this is my new life..my new identity...my new beginning..with my little 2 months old twins....this is me Madison and this is my life.Greg pov: "you are fired"i roared at my secretary.she always messes with my appointments and always flirts with everyone who walks with a dick. i called my receptionist and asked her to give add for new secretary with that i continued my meetings and late at night i went home wishing that tomorrow i will get an efficient secretary.this is my new book. i hope everyone enjoys it.…