Trở về gia đình sau nhiều năm xa cách, Minh Ngọc đối mặt với sự bù đắp quá đỗi nâng niu từ bố mẹ và hai người chị sinh đôi. Nhưng chính sự chiều chuộng ấy lại khiến cô thấy mình như một người thừa lạc lõng.Một câu chuyện xúc động và nhẹ nhàng về tình chị em, nơi những người tổn thương học cách hạ xuống bức tường phòng thủ để sưởi ấm cho nhau.…
Tên gốc: 你失信了Tác giả: Thập Thanh YểuThể loại: thanh xuân vườn trường, song hướng yêu thầm, BEEditor: misan + tiên nữBìa: Sảo | MậnĐộ dài: 28 chương + 5 ngoại truyệnTình trạng: HoànGiới thiệu"Đã lâu không gặp, Hướng Du"."Đáng lẽ em nên bước tiếp rồi, đúng không?""Anh đã từng thật sự cho rằng, cho rằng anh có thể yêu em rất lâu, rất lâu, không chỉ tám năm.""Ban đầu anh còn không tin, nhưng xem ra thời gian thật sự sẽ chôn vùi tất cả. Ký ức về em trong trí nhớ của anh dần mờ nhạt, thậm chí anh còn không thể nhớ rõ dáng vẻ của em. Anh dường như đã thật sự thất hứa rồi."Em thất hứa một lần, anh thất hứa một lần, vậy chúng ta hòa nhau.***Có lẽ yêu thầm phải là một vở kịch trọn vẹn, vậy nên tôi đã thích anh ấy từ năm này qua năm khác.【Nhắc nhở thân thiện】Kết thúc là BE, hiện tại không có ý tưởng để viết phiên ngoại song song.Văn phong không tốt, cân nhắc trước khi đọc.Không liên tưởng với thực tế, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết.Không có ý nghĩa sâu xa, chỉ viết và đọc cho vui.…
Tôi sẽ viết những cặp ship của mình và cắc bạn cũng có đặt đơn cho tôi❌Lưu ýKhông đặt All x ??VD:All x America hay All x Việt Nam,...IE x JE (tại ship IE nằm dưới)…
truyện lấy bối cảnh của hàn quốc vào những năm 1990thành phố trong truyện là một thành phố biển hư cấu. có nhiều chi tiết không sát với thực tế.nhân vật trong truyện không thuộc về tôi.giới hạn độ tuổi: 13+ cảnh báo: lowercase (cân nhắc trước khi đọc. vì tôi sử dụng chữ thường, nghĩa là tôi sẽ không viết hoa đầu dòng, kể cả sau dấu chấm và danh từ riêng)bất cứ ai đã đọc tác phẩm này và để lại cảm nhận thì tôi đều rất vui.…
Chuyện tình yêu của mình chẳng thể hy vọng, và chẳng nên mơ mộng nữa rồi, người nhỉ ? Chuyện của chúng ta ngày xưa, nay tôi phải buông thôi, chẳng thể lén lút nâng niu, tìm về nữa. Đã đến lúc phải gói ghém tất cả lại, và sải chân mạnh mẽ bước từng bước. Năm tháng còn lại vắng nhau thật rồi, người à !Viết cho một ngày tự giết chết mối tình vốn đã chết của mình. Hôm nay tôi thật sự rất buồn.…