[Seventeen] Sebong mãi mãi trong tim em
về vài chuyện tại trường nội trú sebongMỗi chap một chuyện…
về vài chuyện tại trường nội trú sebongMỗi chap một chuyện…
I eat anything, especially sweets. Chocolate, cookies, and I love mint-chip ice cream…
Trong tình yêu chúng ta chỉ đơn giản là những con búp bê. Khoảng thời gian đầu ta là tất cả, ta được sắm đồ, được mặc đẹp, được nâng niu chiều chuộng. Nhưng đến cuối cùng, cũng chả ai lại thương yêu một con búp bê đã cũ cả; đến cuối cùng cũng chỉ còn mỗi chúng ta là ngưòi đau khổ.…
Giả vờ mệt rồi, buông bỏ thôi. Níu kéo lại thì cũng chỉ làm mình đau thêm thôi, đúng không?…
Là một người quạt cả hai, mình mong là họ sẽ hạnh phúc.Là một người quạt cúp le, mình ở đây để tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc của họ là đối phương.Cảnh báo: Tình tiết trong truyện là sản phẩm thuộc trí tưởng tượng của tác giả và hoàn toàn không có thật. Không bế truyện đi nơi khác, không báo chính quyền, mình cảm ơn.Couple: Bùi Công Nam × Duy Khánh…
Xin chào!Đây là tác phẩm đầu tay của mình,mong các bạn ủng hộ!Nhân vât:Chính:V,Jimin và 1 số nhân vật khácXin lỗi mấy fan Kook trước vì tui cho Kook vai phản diện Thể loại:SE "Có không giữ mất đừng tìm" "Cái gì không thể níu kéo được nữa thì hãy buông tay"…
"boy sữa bột trúng tình yêu của tiểu thư nũng nịu"cp chính: woonhak x yncp phụ:- myungnyangz- gongfourz- soojun(!): occ, textfic, văn xuôi, lowercase, teencode, có chửi tục,...không thích thì click back giúp mình nhé.…
xem đy…
Nếu có ai hỏi Đức Duy, lớp 11A, ba năm qua cậu đã làm việc gì chăm chỉ nhất, chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Yêu thầm Nguyễn Quang Anh". Nói chính xác hơn, là yêu thầm đến mức thành thói quen, thành nhịp thở, thậm chí... thành cả "mục tiêu sống".…
Văn án... Trải qua những năm tháng tươi đẹp của tuổi trẻ liệu rằng chúng ta có thoát khỏi cô đơn? Liệu rằng sau những cay đắng và chia xa chúng ta còn nhớ đến nhau? Ngần ấy năm trôi qua có khi nào chúng ta ngừng tiếc thương cho tuổi trẻ, ngừng lưu luyến những tháng ngày đã đi qua, ngừng nhớ thương một mối tình đã lùi xa? Ngần ấy năm ngày ấy chúng ta cùng nhau trải qua, có khi nào chúng ta ngừng chơi vơi với nỗi cô đơn tự bản thân đào lấp?Chúng ta yêu những ngày đẹp trời, nhớ hương một loài hoa ngào ngạt, đó chỉ là cảm xúc nhất thời, còn mối tình đầu hay tuổi trẻ tươi đẹp sẽ là tình yêu vĩnh viễn. Dù là ngày tháng về sau chúng ta yêu một người khác, chúng ta vẫn sẽ luôn khắc khoải về mối tình đầu hệt như ngày tháng về sau có tươi đẹp cỡ nào thì chúng ta vẫn nhớ thương tuổi trẻ. Dù lỡ làng hay trọn vẹn, dù mặn mà hay nhòa nhạt, ngày tháng ấy, mối tình đầu ấy sẽ để lại trong chúng ta những vết loang lỗ hãi hùng mà dù cho ngày rộng tháng dài của tương lai cũng không cách nào bù đắp nỗi.Những ngày tháng sau này chúng ta sống chỉ để chữa lành vết thương thời gian ghi tạc, chỉ để thoát khỏi nỗi cô đơn tuổi trẻ để lại. Rồi một ngày đẹp trời, chúng ra nhận ra bản thân vẫn còn yêu người cũ, vẫn thiết tha mong người ấy quay lại. Và rồi thời gian liệu có đem tình yêu trở lại, số phận có đem hai bàn tay đan lồng vào nhau? Chúng ta nào đâu có biết. Vậy hãy cố gắng cùng nhau khi có thể, hãy yêu nhau thật nhiều khi còn ở bên. Bìa truyện: Edit by Hoatulien from Meohoang_team…