Hạnh phúc nơi cuối con đường
Lãng mạn - Hài hước - Bi kịch…
Lãng mạn - Hài hước - Bi kịch…
truyện sâu sắc đến độ ko thể hiểu được. …
lần đầu viết truyên hi vọng mọi người thích…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện , có gì sai sót thì mọi người bỏ quaTruyện này được mình chuyển thể từ bộ phim cùng tên…
Sau khi xem bộ phim cùng tên, mình thấy khá thích thú nên mình đã dựa trên mô tuýp của bộ phim để viết nhưng sẽ biến tấu nhiều thành phầnMong các bạn đừng hiểu nhầm nhé!Mình là người mới mong các bạn ủng hộ truyện mình nhiều hơn!!Xin cảm ơn !!!…
Câu chuyện nói về một cặp đôi thích nhau thời trung học, Mạnh Phong và Mai Hạ, nhưng họ đã không bước vào mối quan hệ yêu đương bởi ở tầm tuổi đó họ chưa thể biết tình yêu là gì. Nó đơn giản chỉ là rung động, một cảm giác non trẻ và nhiệt huyết hệt như một cơn gió mùa hè. Có lẽ vì quá nhỏ để hiểu được thứ gọi là tình yêu hay vì một số nguyên do khác nên cảm xúc ấy buộc phải dừng lại. Phong và Hạ trở về là những người bạn bình thường, trở nên ít thân thiết hơn trước và có phần gượng gạo. Một thời gian sau, Mai Hạ chuyển đến một ngôi trường mới nhưng dường như có một thứ gì đó khiến cặp đôi gặp lại nhau vào năm phổ thông. Câu chuyện Phong Hạ lại được bắt đầu.…
Tác giả & edit : Lạc Ái Anh TâmTruyện có thể sẽ bị cập nhật trễ vì là truyện vừa viết vừa cập nhật. Văn phong cũng có thể không chau chuốt lắm.-------- " Ly Nguyệt, ngươi rốt cuộc là ai? "" Nếu ngươi đã gọi ta Ly Nguyệt thì đã có câu trả lời. Là ai còn quan trọng? "" Quan trọng. "" Ly Nguyệt, Hoàng Liên Nhi, Cốc Tiểu Ngãi..Liên Hoa? Đều là tên gọi mà thôi người hà tất gì phải cố chấp?"" Liên Hoa? Cái gì chỉ là tên gọi? Cái gì là hà tất cố chấp? Ta vì nàng chấp nhận ở Vong Xuyên vạn năm, vì nàng nên mới không tiếp tục báo thù. Ta sai rồi sao?"" Thù là do họ sao? Ngươi từ đầu đã sai rồi. ""...Vậy nàng..còn tình cảm với ta không..một chút cũng được.."" Tình cảm? Sớm đã tan theo mây trời.. "Đời này qua kiếp khác tại sao tơ hồng kia mãi chẳng đứt? Tại sao luôn gặp nhau, luôn sinh ra thứ tình cảm trái ngang lại chẳng có kết cục đẹp nào? Hay là vì hai ta sinh ra vốn đã vì mệnh trời, gặp nhau chỉ là duyên số lại nảy sinh tình cảm trái luân thường, nên đáng bị trừng phạt như vậy sao? Tại sao ta và chàng đời đời kiếp kiếp lại chẳng thể cùng nhau? Tại sao vậy? Sao lại quá bất công với chúng ta?" Trả cốt lại cho người. Ta không quan tâm ân oán kiếp kiếp với người chỉ mong được giải thoát. "" Nàng muốn điên, ta cùng nàng điên. Nếu nàng muốn chết ta cùng nàng chết. "Lịch ra chương :Thứ 2, thứ 6 mỗi ngày ra một chương.( một tuần 2 chương nhaa)Riêng 29/5 ( Thứ 2 ) - ngày ra mắt truyện sẽ ra 2 chương.…
Những lúc cô đơn chúng ta đều muốn đóng sầm cửa lại hay nhốt mình trong căn phòng tối để cảm thấy dễ chịu hơn, những lúc cảm nhận thấy bản thân thật thất bại giữa những con người to lớn thì chỉ muốn về nhà chùm kín chăng mà khóc,những lúc thấy lạc lõng chỉ muốn tìm chỗ nào đó thật yên tĩnh để suy nghĩ và cũng là lúc CHỈ MUỐN Ở MỘT MÌNH.…
Một thời cấp ba từng ngập tràn tiếng cười, hoài bão và cả những rung động đầu đời. Tất cả đối với em vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức - nhưng với anh, có lẽ chỉ là điều gì đó mờ nhạt, đã bị thời gian cuốn trôi. Một lời hứa, một câu hẹn giản đơn, vậy mà anh lại quên mất.Tình cảm em từng dành cho anh sâu đậm đến thế, vậy mà anh lại có thể vô tình, dễ dàng bỏ qua như thể chưa từng tồn tại. Chúng ta từng rất thân thiết, vậy mà giờ đây, khoảng cách giữa hai ta lại xa đến lạ - đến mức một lời chào cũng trở nên gượng gạo.Em từng kể cho anh nghe tất cả, những điều nhỏ nhặt nhất. Còn anh thì im lặng, giữ kín mọi chuyện trong lòng. Anh từng gọi em là Mặt trời mùa hạ - thứ ánh sáng ấm áp trong những năm tháng đầy giông bão của anh. Vậy mà giờ đây, anh chẳng thể đợi em, cũng chẳng đủ kiên nhẫn để ở lại bên cạnh hay tâm sự với em.Những dòng tin nhắn không có hồi đáp, những cuộc gọi không người bắt máy - chúng khiến em lo lắng, hoang mang, rồi cuối cùng là tổn thương. Nhưng rồi, định mệnh một lần nữa đưa hai ta gặp lại, thật bất ngờ và ngẫu nhiên.Liệu chúng ta có thể một lần nữa ngồi cạnh nhau, cùng nhau nối lại sợi dây tình cảm đã đứt? Có thể không, để em lại một lần được hiểu nỗi lòng anh, còn anh được lắng nghe nỗi đau em giấu kín bấy lâu hai ta hiểu được nỗi lòng của nhau và cùng tìm ra sự thật, công lý, được đồng hành cùng nhau đến đầu bạc răng long?Một truyện ngôn tình hiện đại đồng tác giả: @LilySmith357 và @VnNh321 (bút danh: Evelyn Miller và Nấm). Cảm ơn mọi người đã đọc và…
Jimin Bangtanseoyan Là người Tình Cảm.Jimin có một nụ cười đẹp . ánh mắt thứ hút người khác mà chẳng ai biết rằng jimin là một người sống tình cảm.Nụ cười của anh ấy mang đầy nổi đau mà suốt lâu nay anh ấy chịu đựngMột chàng trai sinh năm 95 luôn miệng là sống tốt cười vui mà chả ai biết anh ấy lun cười cho Army thấy là anh ấy rất vui vì anh ko muốn mọi người lo lắng cho anh và ánh mắt đầy khát vọng J-hope thường kể anh ấy thấy jimin khóc khi đang ngủ và một thầy viên khác cũng kể là khi anh đang ngủ thì đang cố hết sức để cố cào vết cổ sáng hôm sao hỏi thì anh ấy nói ko nhớ gì và nhiều việc khác mà mọi người chưa biết Mình biết mình vẫn chưa đủ hiểu nhiều bằng mấy anh trong thành viên . Nhưng mình vẫn tin rằng là mình vẫn biết một phần nào đó của anh mình biết mấy anh vào năm 2017 Nhưng anh đã dubut năm 2013 mình biết mấy anh rất trễ nhưng mình vẫn lùn cập nhật anh rất rất nhiều .Jimin vẫn còn những chuyện rất tồi tệ mà các Army vẫn ko biết nhưng mình tin rằng anh vẫn sống vui vẻ . Mọi người biết không mình vẫn chưa là một Army tốt Một Army tốt lun cần phải có mọi thứ mà mấy anh có và nhiều thứ khác Nhưng mình tin không cần những thứ vật chất Mình có một cái mà ít người có Đó là tình yêu dành cho anh và cố gắn chút anh bình an vui vẻ Dù chưa một lần nào gặp anh nhưng mình vẫn vui vì được biết anh là đượcĐó là nhưng lời mình muốn nói cho các bạn nghe mọi người nhé cập nhật các anh nhá Bangtanseoyan.방탄 서얀사랑해…
[ Y/N và cô gái đó đang chơi rất vui vẻ ]/// Đột nhiên có tiếng động lạ , một chàng trai xông vô phòng . Người chàng trai đó bốc ra một mùi hương lạ thường , sau khi Y/N và cô gái đó ngửi thấy đã ngất đi ///........[ Y/N BỊ 2 TÊN LÍNH CANH ĐÃ ĐỢI SẴN Ở CỬA BÊ XUỐNG MỘT CĂN PHÒNG TỐI ]Một lúc sau Y/N tỉnh dậy và thấy mình đang bị trói vào 1 thanh cột sắt , còn trước mặt là cô gái đó và 30 tên thị vệ đứng xung quanh . / Y/N hét Lên / áaaaaaaaa mấy người là ai thả tôi ra ( Y/N nói với chất giọng sợ hãi ) / cô gái đó nói /mày câm mồm vào vì mày đã cướp anh JunSung của tao mày con nói được gì nữa không ? / Y/N ngạc nhiên / ai? Anh nào người cô nói là ai vậy? Tôi ko nhớ ( đột nhiên Y/N đau đầu dữ dội và ngất đi trong sự chứng kiến của 30 tên vệ sĩ và cô gái đó ) ( cô gái đó ngạc nhiên nghĩ / con khốn kiếp này bị sao vậy , aissss chết tiệt ) / bọn mày cởi trói bê nó vào xe chở ra rừng cho tao / - cô gái nói [ Cô gái và đám vệ sĩ đưa Y/N vô rừng ]-[ bọn vệ sĩ nhanh chóng làm theo ] , tới nơi 2 tên vệ sĩ bê Y/N ra từ cốp xe và nói với cô gái đó rằng - để con nha đầu này ở đâu bây giờ hả tiểu thư - một trong số tên vệ sĩ hỏi / cô gái nói : mày trói nó lại và để nó trong rừng cho tao / làm xong hết mọi chuyện cô gái và 30 tên vệ sĩ lái xe đi về /// rùm rùm /// - tiếng khởi động xe . (Một người dân ở đó nghe thấy tiếng động liền chạy ra nhưng đã quá muộn , /cô gái đó và 30 tên vệ sĩ đã bỏ đi trong sự ngỡ ngàng của ngư dân) /// ngư dân nghìn xuống /// Ơ! Sao lại có một cô gái xinh đẹp nằm ở đây vậy chứ ?…
"Đã тừng có aι nóι мày vốn cнỉ là qυân cờ nнỏ тrong тay тao cнưa""vậy đã тừng có aι ĸể мày cũng cнỉ là мộт ván cờ nнỏ мà тao đang cнơι cнưa"Ngạo mạn công x xảo quyệt thụ тrạng тнáι 😌: on goιng ѕтarт 💔: 15062021aυ 🙀: мιĸυcнan…
Tôi là loài hoa dại.Mọc hoang hoải bên đường.Không khoe sắc khoe hương.Như Hướng Dương trông vườn.Sống khiêm nhường môc mạc.***** Chỉ xin rằng.*****Đừng giẫm nát hoa tôi.Một lần đau được rồi.Lúc vui hoa nở vội.Khi buồn tôi khép mi.*****Chốn thị phi phố thị.Tôi không nghị đua chen.Phố đèn xanh đèn đỏ.Muôn màu khắp ngỏ phố.*****Riêng tôi sống lang thang.Khắp đường làng quê mẹ.Một màu hoa rất nhẹ.Màu hồng nhạt mè (mà)thôi.............…