٩ʕʘ‿ʘʔ williamest | on a daily basis
hằng ngày cùng williamest 😽mỗi chap một chiện…
hằng ngày cùng williamest 😽mỗi chap một chiện…
Pairing: Ôn Chu Tác giả: GPWarning: sinh tử văn, sản nhũ"Ngọn lửa âm ỉ trong lòng Ôn Khách Hành đột ngột bùng lên như muốn thiêu rụi tất cả. Hắn biết Chu Tử Thư bị đau là thật, nhưng nếu so với một Chu Tử Thư luôn cứng rắn cao ngạo của ngày thường, Ôn Khách Hành hắn có mơ cả ngàn vạn giấc mơ cũng chẳng bao giờ có cái diễm phúc được nghe thấy ngữ khí nũng nịu yếu đuối này mất. Ôn Khách Hành chìm đắm trong vui sướng, cái cảm giác đường đường chính chính ôm kiều thê vào lòng, khiến y dựa dẫm ỷ lại vào mình, chẳng phải là cảm giác tuyệt đỉnh nhất đối với một phu quân sao?"…
Lời dẫn:Người ta nói Tóc Tiên là cơn ác mộng của thương trường. Một cái nhíu mày cũng đủ khiến đối tác run sợ, một câu nói nhẹ nhàng cũng đủ dìm chết cả tập đoàn. Lạnh lùng, tàn nhẫn, không khoan nhượng - đó là những gì cả thế giới đồn thổi.Người ta cũng nói Minh Hằng là bóng hồng sắc lạnh nhất giới kinh doanh. Sắc sảo đến từng con chữ trong hợp đồng, quyết đoán đến mức chưa từng có ai dám thương lượng với nàng quá ba phút. Mạnh mẽ, độc lập, không cần dựa dẫm bất kỳ ai - đó là những gì thiên hạ nhìn thấy.Nhưng..."Tay chị lạnh quá."Tóc Tiên cởi áo vest của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai Minh Hằng giữa buổi họp đông người, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của tất cả."Đây là cuộc họp quan trọng đấy."Minh Hằng thì thầm, nhưng tay đã vô thức níu lấy vạt áo vest còn vương hơi ấm của đối phương."Thì sao? Chị quan trọng hơn."Tóc Tiên đáp, giọng vẫn lạnh tanh như thường lệ. Nhưng chỉ riêng Minh Hằng mới nhận ra, nơi đáy mắt cô là cả một bầu trời dịu dàng không bao giờ dành cho ai khác.Còn Minh Hằng - người phụ nữ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai - mỗi đêm lại lặng lẽ đợi một tin nhắn. Và khi điện thoại rung lên với dòng chữ "Chị về chưa?", khóe môi nàng lại cong lên một nụ cười mà chính nàng cũng không nhận ra."Rồi.""Xuống đi. Em đợi chị dưới hầm xe.""Em đợi lâu chưa?""Cả đời em cũng đợi chị."Đấy. Sự dịu dàng đáng sợ nhất trên đời, chính là khi một con sói sẵn sàng thu nanh vuốt lại, chỉ để ôm chị vào lòng thật nhẹ nhàng. Và một bông hồng đầy gai cũng tự nguyện rút hết g…
vui lòng đọc kĩ intro…
Sự thờ ơ trong vỏ bọc nuông chiều và sự giam cầm nhân danh tình yêu của chàng khiến nàng kiệt quệ. Nàng không nhớ nổi đã bao nhiêu lần mình thề sẽ trốn thoát khỏi đây để rồi lại bị dáng vẻ níu kéo quỵ lụy của chàng làm cho thương hại. Có đôi lúc, nàng tự nhủ, nếu mình cũng đáp lại tình cảm của chàng, nếu mình khiến chàng cảm thấy an toàn hơn, có lẽ chàng sẽ mở lòng sẻ chia, sẽ thay đổi, sẽ trở thành một người bạn đời tuyệt vời...…
Chosha: Kimuneko •"Các cậu sẽ là con tốt thí mà tôi sẽ sử dụng để đi đến ngai vàng, thế nên hãy thể hiện tất cả các tài năng mà con tốt cần có"||Truyện chỉ đăng trên W.a.t.t.p.a.d, không đăng ở bất cứ nơi khác ||…
kẻ thiên tài, người tầm thường…
Mùa hè năm ấy bắt đầu bằng một lá thư gửi nhầm.Còn trái tim chúng ta bắt đầu lạc mất nhau từ lúc nào chẳng hay.…
Thật ra mình chỉ mới viết truyện lần đầu thôi, nên có gì sai sót mong mọi người bỏ qua cho ! Với đó tới giờ mình có đọc rất nhiều truyện từ nhiều tác giả nên sẽ có nội dung nào đó giống nên các bạn thông cảm, có giống thì mình cũng chỉ học hỏi thôi nên mình sẽ dần cải thiện. Vì do mình chưa hoàn thành truyện nên nội dung sẽ có hơi mâu thuẫn với phần giới thiệu, hay nhiều sai sót khác, mình mong các bạn bỏ qua. Và mình cũng chưa lên kế hoạch nội dung chính xác cho lắm nên cũng chưa biết đặt tên như thế nào, mong các bạn thông cảm! Cảm ơn các bạn đã đọc mấy dòng này!…
Keonho và Seonghyeon là người yêu cũ và Keonho rất ghét Seonghyeon vì đã làm cậu thất vọng hết lần này đến lần khác. Còn Seonghyeon dùng sự nũng nịu, mè nheo, nhõng nhẽo của mình để đòi Keonho quay lại nhưng bất thành. Cuối cùng Seonghyeon bỏ cuộc, nhưng vì bị sốt quá nên phải nhờ đến sự chăm sóc đầy miễn cưỡng của Keonho. Mưa dầm thấm lâu, Seonghyeon nũng nịu mãi làm Keonho xiêu lòng quay lại với Seonghyeon.…
ིྀ˙ Một mẫu chuyện nhỏ nhẹ nhàng về em Sơn và bạn Hiếu. "Miễn ta bên nhau là được! "…
Warning lowercase!!!!!...Em nâng niu ngọn lửa của anh trong lòng bàn tay, ánh mắt lặng lẽ dừng trên người anh. Chợt anh nhớ về lần gặp gỡ năm ấy, khi em còn hỏi anh rằng: "Ngọn lửa của anh là phép thuật sao?"…
Sunghoon muốn níu kéo một đoạn tình chưa bắt đầu…
Lên ngay con mã Ti I Zi hàng dưới liền Dự là sẽ nhiều thứ mới lạ đó…
-Hải Đăng nó đâu rồi? -Đi tìm anh Hiếu của nó rồi. ✮⋆˙ -Anh Hiếu thơm Đăng, một cái nữa nha. Bạn Đăng níu lấy áo đồng phục của anh Hiếu thỏ thẻ từng chữ. Gò má và hai tai đã đỏ ửng hết lên, đôi mắt long lanh ánh nước; cứ như rằng nếu anh Hiếu mà không thơm em Đăng sẽ khóc luôn cho coi. -Sao mà em đòi hỏi thế nhỉ? "Chụt" Môi anh chạm má em, tiếng "chụt" vang lên rõ to giữa hành lang vắng người. Em Đăng cười bẽn lẽn giấu mình vào ngực anh Hiếu. -Em yêu anh Hiếu nhất.…
bỗng một ngày nọ kono trở thành em bé?…
Thể loại: AU, OOCAnh ngồi bên giường rất lâu, chờ một hơi thở vốn dĩ đã không còn.Đến khi căn phòng yên lặng đến đáng sợ, anh mới hiểu - có những chờ đợi sinh ra chỉ để tuyệt vọng.…
fluoxetine⚠️warning: có chửi tục…
"Có phải một người yêu em thương em quan tâm quá em không cầnĐôi khi một người làm lòng em đau đớn nhất thì em chấp nhận"Bức Tranh Tiền Kiếp - Dương Triệu VũSáng tác: Vương Anh Tú.**CHÚ Ý: Khuyến khích nghe nhạc buồn (hoặc tâm trạng đang buồn) khi đọc, để có được trải nghiệm tốt nhất.Hãy ủng hộ tác phẩm này. Cảm ơn các bạn rất nhiều!…
Kiếp trước Kim Thiện Vũ cắt đứt quan hệ với gia đình đi tha hương cầu thực, bị phản bội, bị người ta giẫm dưới chân mặc sức sỉ nhục, chết rồi lại trôi dạt chốn lạ, linh hồn không thể về lại cố hương.Thật không ngờ một sáng tỉnh mộng lại trùng sinh.Năm ấy cha chưa mất sớm, mẹ vẫn dịu dàng nhã nhặn, bà nội còn trên thế gian, gia đình mỹ mãn.Kim Thiện Vũ quyết tâm không giẫm lên vết xe đổ ngày trước, khiến cho những năm đầu 90 của đại gia tộc họ Kim trong giới điêu khắc gỗ Kiến Kinh náo loạn hết cả lên.Đứa con trai nhỏ như đắp từ phấn đẽo từ ngọc trong nhà hay nhõng nhẽo thì cũng thôi đi, đã thế hở chút lại rơi nước mắt ngà.Thầy bói quả quyết: Tà linh nhập xác, phải tìm người thích hợp trấn áp.Sau đó "nắm sữa" bị đẩy vào nhà họ Phác cách vách. Nhà họ Phác là gia đình quân nhân trú quân ở đây, nơi đó có dương khí mạnh nhất.Sau đó nữa tất cả mọi người được thấy cảnh "bé sữa" chạy ù ra ôm lấy đứa con trai độc đinh vừa đi học về của nhà người ta."Anh ơi." Bé con dụi mặt vào hõm cổ thiếu niên nũng nịu.Đây là ký ức đã mờ nhạt đi trong những tháng ngày vỡ tan về sau của cậu.Là người mà bao năm không gặp, nhưng đến cuối cùng lại vượt ngàn dặm trường từ quân đội trở về nhặt xác chôn cất cho cậu.❌CV chưa có sự cho phép của tác giả, mong các bạn không đưa đi đâu nhé ❌…