Tổng giám đốc xin anh nhẹ một chút
Chuyện này mình từng đọc rùi, mình thích chuyện này nên chỉ copy lại thui…
Chuyện này mình từng đọc rùi, mình thích chuyện này nên chỉ copy lại thui…
📖Hán Việt: Khó nhất là phóng Tác giả: Du Lãm Editor: nhà Kẹo Bơ Nguồn convert: Wikidichhttps://wikidich.com/truyen/khonhatlaphongXo_rk1S4CDkE9uvEfbclid=IwAR01nkYouXQoFLii8M6j1w_WsYLPE1is57AIRB🍃Tình trạng: convert hoàn Độ dài: 54 chương🐾Ngày đào hố: 11.04.2020 Ngày lấp hố: ......🍃Thể loại: Hiện đại, Nguyên sang, Ngược trước sủng sau, Gương vỡ lại lành, Hào môn thế gia, Đô thị, một chút thanh xuân vườn trường, Giả incest, HE.🎉 Bộ truyện đầu tiên edit ヾ(o✪‿✪o)シ____________________🔖Lưu ý: 1. Truyện edit phi lợi nhuận và chưa xin phép tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác hay chuyển ver 2. Truyện edit có thể không chính xác được 100%⚘VĂN ÁN⚘ Lần đầu tiên Đào Nhiên gặp Thẩm Lâm, anh luôn dành cho đối phương ánh mắt vô cảm, khiến người ta luôn trong cảm giác áp bức vô hình. Cô nghĩ rằng bản thân từ lúc bắt đầu đã muốn tránh xa người này. Vậy mà sau này cô lại là người chủ động tiếp cận Thẩm Lâm, đắm chìm trong sự ấm áp ôn nhu của anh. Vụng trộm yêu đương như sự giam cầm dịu dàng, tựa khổ sở nhưng lại ngọt ngào. Nhiều năm sau khi hai người gặp lại, Đào Nhiên nói: "Thẩm Lâm, anh thật đê tiện, anh trước nay không bao giờ hỏi ý kiến em." Giọng nói Thẩm Lâm nhàn nhạt: "Tôi tôn trọng cuộc sống của em, em muốn làm gì tôi đều có thể ủng hộ vô điều kiện, tuy chỉ có việc cùng người khác yêu đương kết hôn thì không thể..." P/s: Nam nữ chính là chú cháu nhưng không có quan hệ huyết thống.…
Tác giả : Giang Ly.Thể Loại : Truyện Ngắn , Ngôn Tình."Trời có thể mưa cả buổi chiều, nhưng đâu thể lạnh cả một đời..." Có những ngày buốt giá, nhưng cũng có những người đến, dịu dàng như nắng muộn."…
Trong mắt mọi người, Tần Dịch Thâm là vị tổng tài trẻ tuổi nắm quyền sinh sát của gia tộc Tần Thị - lạnh lùng, lý trí với vẻ ngoài và thân hình hoàn hảo cực kì cấm dục khiến bất cứ ai cũng phải nuốt nước bọt mỗi khi nhìn anh, ấy thế mà người đàn ông đó chưa từng để một cô gái nào bước vào cuộc sống riêng tư của mình.Trong công ty, anh là người đứng trên cao, còn cô chỉ là một nhân viên nhỏ bé và bình thường, có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.Tô Vãn Tinh ban ngày là nhân viên văn phòng bình thường, ban đêm lại hoá thân thành gia sư tiếng Pháp. Cô chưa từng nghĩ rằng, lớp gia sư mình nhận một cách tình cờ lại chính là... cháu của vị tổng tài khó gần nhất công ty.Mọi chuyện vốn có thể mãi là một bí mật của Tô Vãn Tinh qua lớp vỏ bọc là một cô nàng công sở nghiêm túc và truyền thống, nếu không có lần cô vô tình gửi nhầm một tấm ảnh nhạy cảm của mình vào tin nhắn của Tần Dịch Thâm.Từ khoảnh khắc xấu hổ đó, bí mật của cô đã bị anh phát hiện.Và anh cũng không thể ngờ bức ảnh đó đã khơi gợi dục vọng mạnh mẽ trong anh.Anh từng bước tiến vào cuộc sống của cô bằng thân phận sếp, người giám hộ, rồi kẻ theo đuổi.Cô từng bước lùi lại, sợ hãi khoảng cách thân phận, sợ thế giới của anh quá xa xỉ với mình.Giữa quyền lực và dịu dàng, giữa lý trí và rung động -liệu một tổng tài đứng trên đỉnh cao có thể vì một cô gái bình thường mà cúi đầu? Và liệu cô có đủ dũng khí để bước vào thế giới vốn không thuộc về mình?…
● Tác giả : LAM NGHIÊN ● Nếu đời này chỉ đủ để gặp em một lần, vậy thì xin lần gặp ấy đủ để nhớ suốt một kiếp người.●Ta không cùng nhau đi hết một đời, không cùng nhau già đi, cũng chẳng thể bước tiếp. Nhưng dưới gốc táo đơm hoa năm ấy, chúng ta đều biết, trái tim của đối phương chưa từng thuộc về một nơi nào khác● Có người nói, hoa táo chỉ nở đẹp nhất một lần trong năm.Nhưng Liam lại tin rằng, có những mùa xuân chỉ đến một lần trong cả cuộc đời.Năm mười tuổi, dưới gốc táo đơm hoa nơi cuối thị trấn nhỏ, cậu gặp Julian, cô bé mang đôi mắt xanh như mặt hồ đầu xuân và một nụ cười dịu dàng hơn cả nắng sớm. Họ cùng lớn lên giữa những cánh hoa trắng, cùng cất giữ những ước mơ ngây ngô và một lời hẹn còn chưa kịp thực hiện.Rồi thời gian lặng lẽ mang một người đi.Nhiều năm sau, khi mùa xuân vẫn trở về như chưa từng lỡ hẹn, Liam mới hiểu rằng có những cuộc gặp gỡ không sinh ra để ở cạnh nhau suốt đời. Chúng chỉ đến để dạy con người biết yêu, biết nhớ và biết sống thật rực rỡ thay cả phần của một người khác.…
«「MƯỢN CẬU MỘT MÙA HẠ」»"Nếu em ngủ quên trong thư viện... tao sẽ cõng em về."Ở một ngôi trường cấp ba nằm cạnh biển, mỗi chiều tan học đều có chuyến tàu chạy ngang như mang theo cả mùa hạ.Keonho là học bá nổi tiếng toàn trường. Điểm số đứng đầu, tính cách lạnh nhạt, nhưng lại có một tật xấu rất khó chữa...Hễ là người mình thương thì chiều đến vô điều kiện.Seonghyeon là học sinh chuyển trường mắc chứng mất ngủ kinh niên. Những giấc ngủ hiếm hoi của cậu đều bắt đầu trên vai một người.Từ ngủ gục trong thư viện.Đến những buổi chiều được cõng về giữa tiếng ve.Từ hộp sữa dâu mỗi ngày.Đến chiếc áo khoác luôn che về phía cậu khi trời đổ mưa.Mùa hạ ấy dịu dàng đến mức tưởng như sẽ chẳng bao giờ kết thúc.Cho đến ngày Keonho vô tình phát hiện một cuốn sổ cũ nằm sâu trong thư viện.Người ta đồn rằng, chỉ cần viết điều ước vào đó...Điều ước sẽ trở thành hiện thực.Nhưng cái giá phải trả là ký ức đẹp nhất của người viết sẽ dần biến mất.Không ai biết điều đó.Ngoại trừ...Seonghyeon.Bởi gần như mọi trang giấy trong cuốn sổ đều là nét chữ của cậu.Đến khi Keonho bắt đầu quên lần đầu hai người gặp nhau.Quên hộp sữa dâu đầu tiên.Quên buổi chiều cõng cậu dưới cơn mưa mùa hạ.Thì Seonghyeon vẫn nhớ tất cả.Nhớ thay cho cả hai người.Có những mùa hạ sẽ qua đi.Có những ký ức sẽ biến mất.Nhưng có một người...Dẫu phải đánh đổi cả những điều đẹp nhất của mình, vẫn chỉ ước người kia được bình yên.«"Nếu một ngày tao quên mất chúng…
-"Chị không phải chị ruột của tôi, chúng ta thậm chí còn chẳng phải chị em kết nghĩa một cách đàng hoàng. đừng tỏ ra quan tâm tôi như vậy, thật chướng mắt."-"Chị xin lỗi..".Một ngày nọ, bà Manoban dẫn về nhà một đứa trẻ tên Jisoo với lí do: muốn cho đứa con gái của mình có bạn để kết thân. Tuy nhiên đứa con gái duy nhất của bà, Lalisa lại vô cùng ghét người chị này. Nó từ bé đã không thích Jisoo, ngay cả khi lớn cũng vẫn vậy. Mỗi lúc có cơ hội đều tìm cách bắt nạt.Nhưng rồi một ngày, nó bỗng nhiên cảm thấy bản thân không ghét chị như mình nghĩ. Nó cũng nhận ra mình thích nụ cười tươi tắn như ánh mặt trời của người kia khi ăn món gà xiên, thích cái tính cách tăng động mà vẫn mang nét dịu dàng của chị. Càng ngày thiện cảm càng nhiều, Lisa càng cảm thấy bản thân kì lạ.Nhưng, nó sẽ không bao giờ thừa nhận nó có cảm tình với chị đâu..-"Tôi sẽ mãi mãi ghét chị, Kim Jisoo"…
Thể loại: Nữ phụ, mạt thế, xuyên thư, dị năng, cường, hài...Văn án:Người ta xuyên không thành nữ phụ thì sẽ luôn bàn đến kế hoạch xoay người hay là người qua đường, nam chính luôn luôn tìm cách vây quanh người ta, không hãm hại thì theo đuổi, mà đa số thì theo đuổi nhỉ?Nữ chính thì luôn luôn hãm hại ghen tị.Nhưng mà tình huống cô đang gặp...Nữ chính tại sao lại tôn cô lên làm lão đại rồi nói muốn ôm đùi của cô?Nam chính thì gặp cô liền te cò chạy, bỏ lại luôn cả nữ chính.Cô đáng sợ vậy sao? Có đâu? Cô đây đáng yêu dịu dàng vậy mà?..."Lão đại! Hôm nay chúng ta đi cướp xe đi!""Cướp để làm gì? Còn nữa đừng gọi tôi là lão đại!" Cô có phải là nữ chính không vậy hả? Sao mở miệng một cái là cướp với bốc vậy???"Lão đại là đang ngượng ngùng hả? Ngượng gì chứ! Anh em một nhà không mà!""..." Ngượng ngùng cái muội nhà ngươi! Định coi ta là con trai luôn hả? Anh với em cái quái gì chứ?..."Lão đại! Chửi tên kia sau này làm yêu con trai đi! Hắn cứ theo đuôi ta hoài!""..." Hắn là nam chính đó! Nam chính đó cô nương! Hắn gay rồi sau này ai lấy cô hả???Mỗ nam sau khi nghe mỗ nữ chính nói như vậy liền te cò chạy."..." F**k! Lão nương đã làm gì ngươi đâu mà ngươi chạy chứ???....…
Vì mò mò dc 1 quyển xuất bản năm 1929, xúc động quá nên type lại với chính tả 2017, là 88 năm sau ((((: --Lời nói đầu: Người xưa dẫu khuất, truyện cũ còn ghi. Trăm năm bia đá thì mòn, ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ. Nói một câu mà muôn đời sử xanh còn chép, luận một lẽ mà mấy kiếp miệng thế còn truyền. Nhất ngôn hưng bang nhất ngôn táng quốc, một lời nói ra mà nước vững nhà yên, một lời nói ra mà bể dao núi động. Quan hệ thay là lời nói ! Xét ra các bậc đế vương, vĩ nhân, anh hùng, hào kiệt ; chí khí hiên ngang, công danh cái thế, sự nghiệp ngang tàng, non song chung đúc, kể đã bao phen vật đổi sao dời, mà tiếng tăm còn lừng lẫy, muôn thuở nào quên. Ấy chẳng phải là những người đã dìu dắt dạy khôn cho hậu sinh ư ! Gương sáng ví tầy nhật nguyệt, khí thiêng tựa với càn khôn ; những lời vàng tiếng ngọc đó, ta há nỡ quên sao ? Vậy nên lưu giữ lấy mà mở mang chí khí, mà nghiền mà nghĩ cho kỹ càng cho thấm thía, họa may óc non đổi nên sắt đá, khỏi phải như sáp, mà muốn nặn vuông nên vuông, nặn tròn nên tròn, mang tiếng nhược nhu. Vậy thì anh em ta, đang lúc ở vào buổi Âu Á dao thời này, cũng nên đọc mấy câu cổ ngữ sau đây chẳng cũng là một phương thể thao cho tinh thần ư ? Mong thay ! Mong lắm thay !Ngày mồng 3 tháng chạp năm Mậu Thìn(13 Janvier 1929)T. T. V.…
+Lưu ý:'Câu chuyện đan xen rất nhiều yếu tố bách hợp'...👭+Lần đầu viết truyện...có gì mong bỏ qua cho tại hạ...!+ +GTNV:+"Nhật Thanh Kỳ": nữ giáo viên vừa chuyển vào trường tôi_sinh năm 1995_Cô khá đẹp...tóc dài ngang hông,thẳng và mượt,đen nhánh,mũi cao,môi đỏ,da trắng hồng hào,cao 1m65,48_50kg,3 vòng rất chuẩn,cô cân đối đủ dùng~😈😈😈...nụ cười tỏa nắng của cô thì khỏi bàn...*Cô theo chiều hướng những người hiền lành,tốt bụng,dịu dàng và...mặn mà*...😊+Cô là GVCN và Kiêm môn Hóa Học lớp tôi+...+Hoàng Kiều Anh[Tôi]: Nói thật...tôi khá quậy phá!nhưng không hề vượt giới hạn mà mình cho phép...Học yếu mọi môn!Nhưng khá tốt môn thể dục,âm nhạc và mĩ thuật! Tôi chỉ cao 1m70,49kg,tôi cắt tóc và biến thành tomboy hồi lớp 7...tóc tôi cũng không nhuộm,chỉ là hơi cháy nâu vì nắng🌞...người tôi khá thon,được cái vòng 1 hơi nở,nên tôi phải dùng áo phải nịt ngực...+Nguyễn Thị Thanh Nguyên: nó chơi với tôi từ hồi còn tiểu học!phải nói là rất thân!nhưng thường ngày hai đứa vẫn hay gây chuyện cho có chuyện để nói😅...nó cao 1m63,nặng 48kg,tóc nhuộm hơi vàng,dài tới vai,hơi xoăn ở đuôi,nó học khá giỏi nhưng lại chẳng có chức gì trong lớp cả...gương mặt rất đễ thương,3 vòng cũng rất chuẩn...*tiện thể ai thích nói mình,mình làm mai cho nha* +Vào truyện sẽ có nhiều nhân vật hơn,mình sẽ giới thiệu sau nha?!?+…
Author: Ley Dịu dàng ôn nhu tri huyện Phác × trầm ổn huyện thừa Biên/NgượcFrom Mái hiên nhà Xán Bạch…
Bạn hiểu thế nào về một cuộc tình đẹp? Có phải là cuộc tình với mối tình đầu nhẹ nhàng,trong sáng như cơn gió thoảng hay một tình yêu nồng nàn tựa những hương hoa.Sao cũng được,dịu êm cũng được nồng nàn cũng tốt,nhưng với một thiếu nữ ở tuổi 17. Chỉ đơn thuần là một cái đan tay,những lần sáng vai đi trên sân trường hay một cái ôm,một ánh mắt. Rất nhẹ nhàng,rất tự nhiên khiến trái tim cô học trò Tuyết Hinh dạo động.Vậy người ấy là ai thế nhỉ?Có phải một vị hoàng tử mang vẻ ngoài lịch lãm,hay một nàng công chúa yêu kiều như đoá hoa độc tôn trên đỉnh đồi cào tít?Không đâu,chị không phải hoàng tử cũng chẳng phải công chúa,càng không rạng ngời,xuất sắc như bao người. Chỉ là người con gái với mái tóc đen dài cùng nụ cười như mang cả nắng hạ đã làm con người kia say mãi. Chị là bông hoa hướng dương rực rỡ,là người được khắc tên vào kí ức đáng nhớ của em một cách lặng thầm,yên ắng…
Đóa hồng xanh, món quà đặc biệt của cậu, rơi xuống thềm tuyết trắng mềm dịu, nằm ngoan trên cây đàn piano - nơi chôm giấu bao kỷ niệm ngọt ngào của chúng tôi từng vang lên. Hôm giáng sinh năm ấy, tôi nghĩ mình sẽ từ bỏ mối tình đã kéo dài bao năm, đặt lại tình cảm ấy lại trên cây đàn... nơi đóa hồng xanh đọng lại. Trong giữa đêm giá lạnh, tôi vương vấn quay lại nơi ấy. Quay lại, để nhìn một lần cuối, nhìn thấy cây đàn và đóa hồng... Và trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng xuất hiện. Sau tất cả, chúng tôi tìm thấy nhau trong cái lạnh giá của đêm giáng sinh. Có lẽ, đóa hồng xanh ấy vẫn chưa thực sự rơi xuống nhưng cũng không chắc...…
Dịu dàng ở tôi, gửi hết nơi cậuAuthor: Ne m'oubliez pasDo not reup.Văn án:Đằng Nghiên trong mắt mọi người chính là thiếu nữ tự cao, kiêu ngạo, quen thói bắt nạt bạn học.Đằng Nghiên trong lòng Lưu Hàn lại là cô gái nhỏ thiện lương, đáng yêu, tính khí đôi khi có chút nóng nảy.Lưu Hàn thường xuyên cáu gắt, hung dữ, nổi khùng còn tìm người khác đánh nhau.Chỉ có khi Đằng Nghiên ở trước mặt, người ta mới nhìn thấy tất thảy dịu dàng, ôn nhu nơi đáy mắt thiếu niên từ từ lan rộng cả gương mặt.Lưu Hàn từng nói với cô:" Đằng Nghiên, đừng bao giờ đặt câu hỏi vì sao tôi ở cạnh cậu, tôi thương cậu, phải là cậu tôi mới thương."…
Văn án:Đêm mưa tháng bảy, Ngụy Tĩnh Hi - một nữ sinh viên bình thường - bị cuốn vào bí ẩn khủng khiếp tại ký túc xá số 7. Những vụ án mạng kì quái, oan hồn vất vưởng, những dòng chữ bằng máu, và cả tiếng gọi tên vang lên từ hư vô...Tưởng rằng chỉ là một "đề tài tốt nghiệp", nhưng ngay từ khoảnh khắc ấy, Tĩnh Hi đã đặt chân vào một thế giới khác: thần - yêu - quỷ - người giao thoa, ân oán dây dưa ngàn năm.Nàng trở thành "mồi lửa" thắp sáng những dục vọng ngủ say.Huyền Minh - tà thần bị phong ấn, lạnh lùng mà nguy hiểm, chỉ nhìn nàng mà thôi.Thanh Tà Vũ - xà yêu nghìn năm, nụ cười như rượu độc, ôm giữ bí mật không ai hay.Hồ Mị Yên - hồ ly tinh phóng đãng, quyến rũ cả nam lẫn nữ, lại nhất mực ham mê sự thuần khiết nơi nàng.Minh Ngọc Thiên - vị thần cao ngạo, thanh khiết, nhưng ánh mắt lại chẳng thể rời nàng.Dạ Oanh - duyên quỷ dịu dàng, bi thương, sẵn sàng dây dưa cùng nàng đến tận luân hồi.Bên cạnh đó là những bóng hình mờ tối: oan hồn, oán linh, lệ quỷ... và cả người thường với lòng đố kỵ hiểm sâu.Giữa máu tanh và dục vọng, giữa yêu hận và si mê...Ngụy Tĩnh Hi phải lựa chọn:Sống như một con người, hay trở thành "người trong mộng" của thần - yêu - quỷ?"Ngươi là duyên phận của ta, là định mệnh của ta... cho dù phải phá hủy cả nhân gian, ta cũng muốn ngươi ở lại."…
Không phải chuyện quan trọng nhất, không phải mãi mãi đơn giản, nhưng ít nhất em là người duy nhất trong cuộc đời anh, chỉ có em mà thôi. ----------------------------------------------------------Cô từ nhỏ không được cha mẹ thương yêu, vốn tưởng rằng sau khi có chồng chưa cưới là anh. Anh thân là người đứng đầu KSY trong bóng tối, bình thường trầm mặc ít nói,khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng. Lần đầu tiên gặp mặt hai người thật sự là một cặp trời sinh. Nhưng chỉ một câu nói của anh khiến cô rơi xuống vực sâu và hai người không còn liên lạc nữa. Nhiều năm sau gặp lại, anh cư xử dịu dàng với cô, nhưng cô hờ hững với sự ràng buộc của anh. Khiến cho cô vô cùng lúng túng, cô chỉ muốn nghe chính miệng anh nói yêu cô mà thôi. Vì sao người đàn ông này "Tiếc lời nói như vàng", lại không muốn mở miệng?…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một lượt cuối cùng liền sẽ thoát hố. Kết quả hố này còn chưa ra được, đã lại lọt vào một cái hố lớn hơn nữa...Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ngày nào ta cũng tỉnh lại trên giường lớn mấy trăm mét, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta...Hệ thống: Tỉnh lại! Cô đến 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét sắc đẹp của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh lại! Xem lại số dư còn trong thẻ của cô!! Cô đã nghèo đến mức màn thầu còn không có mà ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng vô địch thiên hạ, hưởng thụ bầu không khí cô đơn của sự vô địch trên thế gian này...Hệ thống: Tỉnh lại! Trước tiên cô đứng lên từ dưới đất đã! Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...Hệ thống: Tỉnh!!!Người đàn ông của cô sắp treo rồi kìa! Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể chiến.…
Tên gốc: 快穿的每一天都在被自己美哭Tến Hán Việt: Khoái xuyên đích mỗi nhất thiên đô tại bị tự kỷ mỹ khócTác giả: Miêu Mao NhoChính văn: Chưa hoànNguồn: wikinu.net Edit: Miểu#DO NOT RE-UP# Văn án:Trong truyện thế thân, cô có dung mạo tuyệt sắc, nhưng vị hôn phu lúc đầu nói yêu cô sâu đậm lại sau hai năm liền nói yêu người thế thân cô.Trong truyện nữ giả nam, cô xinh đẹp dịu dàng, người khác lại nói cô kiêu ngạo, làm vẻ.Trong truyện thiên kim thật giả, sau hơn mười mấy năm lưu lạc bên ngoài cuối cùng cô cũng được đón về. Nhưng sau khi vị thiên kim giả kia bị lạnh lùng gạt ra ngoài, bỗng nhiên nhiều thêm mấy vị anh/ chú/ cậu, vì vậy mà nhà cô bị phá sản.----Bạch Trà cảm thấy những người này bị bệnh nặng rồi, cho nên lựa chọn buông tha cho mình.Trong truyện thế thân, sau khi đá nam chính xong cô hỏi nữ chính: "Người đàn ông kia mỗi khi ngủ với cô đều gọi tên tôi, cô có thấy ghê tởm không?" Trong truyện nữ giả nam, cô phẫn hận đập bàn, "Được, các ngươi nói ta làm ra vẻ đúng không? Ta đây cũng đi giả nam một chút."Sau đó cô liền thành Hoàng đế.Trong truyện thiên kim thật giả, nhà bọn họ đã nuôi giả thiên kim nhiều năm như vậy nên không thể phí công, cho nên cô hỏi anh của giả thiên kim phí nuôi dưỡng, hỏi chú của giả thiên kim phí tổn thất tinh thần, cuối cùng cô còn phải nghĩ lý do gì để vớt thêm một số tiền ở chỗ cậu của giả thiên kim.Thấy cô khó khăn đắn đo, người cậu kia bỗng nhiên thản nhiên hỏi: "Tiền của hồi môn, cô nghĩ thế nào?Bạch Trà: "Anh muốn gả cho mẹ kế của tôi sao?""..."…
Tóm tắt truyện: Gương Vỡ Lại Lành Trình Tố - một nữ thiết kế nội thất tài năng, từng có một mối tình sâu đậm kéo dài 3 năm với Lục Diệc Thâm - tổng tài lạnh lùng nhưng đầy quyến rũ. Tuy yêu nhau tha thiết, nhưng vì hiểu lầm, tổn thương và sự bận rộn của anh, cô lựa chọn rời xa anh trong lặng lẽ. Ba năm sau, cô trở về thành phố, mang theo trái tim đã tưởng chừng nguội lạnh, nhưng trớ trêu thay, số phận lại đưa họ gặp lại nhau trong những tình huống bất ngờ. Lục Diệc Thâm chưa từng quên cô. Anh âm thầm bảo vệ, chuộc lỗi, từng bước tiếp cận lại Trình Tố, bất chấp sự lạnh nhạt và kiên cường mà cô thể hiện. Trình Tố ban đầu kiên quyết không tha thứ, nhưng rồi dần nhận ra: vết thương xưa vẫn chưa lành bởi vì lòng cô vẫn còn yêu. Giữa những giằng xé cảm xúc, sự dịu dàng bù đắp của Lục Diệc Thâm và nỗ lực của cả hai đã giúp họ vượt qua rào cản. Họ học cách thấu hiểu, tha thứ, chữa lành vết nứt cũ để bắt đầu lại. Câu chuyện khép lại trong một cái ôm ấm áp và lời hứa "Không buông tay nữa"…
Tên truyện: Ánh Sao Trên Bầu Trời Tác giả: Đường Y Giai Thể loại: Hiện đại, yêu thầm, giới giải trí, thanh mai trúc mã Văn Án Yêu thầm tựa như một tách cà phê vừa ngọt ngào lại vừa có chút đắng cay, rõ ràng biết là không tốt nhưng vẫn không kìm được muốn thưởng thức. Thông qua ô cửa sổ chiếu vào, Phạm Ngọc An Khánh nhìn thấy ánh mặt trời nhỏ ở ngay phía đối diện. Cậu đứng ở đó nhìn khung cảnh trước mắt, vừa hờ hững lại vừa có chút xa cách. Ánh mắt lấp lánh như bầu trời sao thường ngày của cậu giờ đây lại u tối không chút ánh sáng. Tựa như bị áng mây lớn che khuất lấy ánh nắng mặt trời. Nhiều năm về sau, An Khánh ngồi xổm ngay bên cạnh Vương Thiên Nam, nhẹ giọng nói: "Anh có thể giống như trước đây vừa đàn vừa hát cho em nghe được không?" Vương Thiên Nam nhìn vào đôi mắt hoang mang của nàng, cậu lặng lẽ lấy cây đàn bên cạnh, đánh lên một giai điệu rung động, giọng hát đầy từ tính của cậu vang lên nhẹ nhàng xoa dịu nỗi buồn của nàng. An Khánh ngước mắt nhìn chàng trai trước mặt, dẫu ngôi sao trên bầu trời ngoài kia có lấp lánh đến đâu cũng không thể sánh bằng chàng trai ngồi ngay trước mắt. Bởi vì đôi mắt chứa cả bầu trời kia giờ đây chỉ còn chứa mỗi mình nàng. Ngôi sao sirius trên bầu trời là vì sao đẹp nhất còn người trước mặt là người trong lòng. Tình yêu từ thuở thiếu thời, ngỡ như một giấc mộng nhưng lại chầm chậm chen chân vào cả hiện tại lẫn tương lai của người. Cả một đời dù như thế nào thì vẫn chỉ là người, không đổi không rời.…