AcMaPhapTac169-208
…
Sesshoumaru . hiện đại đầu tay…
Tui làm truyện này cho những ai cuông Ruki nè .…
Bản update chưa có sự cho phép của tác giả và editor.…
Một số mẩu truyện ngắn mà tớ tự nghĩ ra.Hiện tại vẫn chưa có lịch đăng chap cố định.Yếu văn, viết như cái quần làm ơn xin đừng đánh tôi🙏Drop tạm thời......❗Một số lưu ý nhỏ❗Vui lòng đọc tag.Truyện không có quá nhiều yếu tố tình cảm, chỉ là hint.Truyện khá xàm loz và OOC (lưu ý điều này).Nếu không thích có thể lướt đi và không đọc, chứ đừng vì không thích mà nhảy vào tap làm phiền cuộc đời nhau.Vẫn còn non tay, mong được đánh giá và nhắc nhở nhẹ nhàng.❌Vui lòng không đánh cắp dưới mọi hình thức❌…
Title: Một lần gặp rỡ.Author: T 🤧Disclaimer: Tớ không sở hữu các nhân vật trong KHR, nếu có thì G27 đã là canon rồi. Và fic không mang tính lợi nhuận.Rating: K+Status: Hoàn thànhCategory: SA, OOC, OneShot, Romace...Couple: G27Note : Fic này đã được ủ từ vài năm trước, lúc đó trình độ của tớ còn tệ hơn bây giờ. Anyway, đây chỉ là phần mở cho một Fiction khác về G27 của tớ thôi. Còn cái Fiction dài kia khi nào viết? Đó là chuyện của tương lai =]]]Link: https://akubellrin.wordpress.com/2017/02/28/khr-fanfiction-g27-mot-lan-gap-ro/Artist: Cinty (Hình chỉ mang tính chất minh họa, có per, xincamon)…
theo sở thích của mình . hihi…
Đây là một câu chuyện về thế giới thú nhân với ma pháp hoa lệ~ Bé thụ đến thế giới thú nhân tiện thểtìm một anh công làm ấm giường~~~~~~~~~~…
Đây là câu chuyện tớ dựa theo một vài đặc điểm của những người xung quanh tớ, những người tớ được gặp và tiếp xúc khiến tớ ấn tượng. Tớ sẽ không viết mô tả nội dung truyện đâu mà tớ sẽ viết về cảm hứng để tớ sáng tác ra truyện này. Tuổi trẻ chúng ta ai cũng có những khao khát và ước mơ cho riêng mình. Bản thân tớ - Cawllr luôn đi tìm kiếm một thứ rất hoa mĩ, đó là tình yêu. Không hiểu sao tớ coi tình yêu là thứ hoa mĩ, có lẽ chập chững ở cái tuổi 17 ấy, tớ chưa tìm được cho mình một mối tình yêu học trò gà bông giống như các bạn của tớ, tớ vẫn còn say đắm những vẫn chữ trong các mẫu chuyện lãng mạn trên mạng, trên sách báo. Cũng bởi vì tớ nhìn thấy được màu sắc của những loài hoa thơm ngát mộc mạc, gợi cho tớ một cảm giác cũng muốn yêu, muốn thương, muốn nhớ như thể khoảnh khắc chìm đắm vào sự say mê của bông hoa đó, cũng là lúc mà tớ chợt nhớ đến một người. Tớ đã từng thầm thích một người, người đó chẳng biết có thích tớ không nhưng khi tớ ngỏ lời, cậu ấy chỉ bâng quơ nhưng cũng chẳng từ chối. Phải chăng đó là lời từ chối dịu dàng mà tớ không hề nhận ra? Cảm xúc bồi hồi khi tới gần cậu ấy cứ như trăm hoa đua nở trong lòng tớ vậy ấy. Đặc biệt là cứ ăn bánh gạo sẽ nhớ! Tớ không hi vọng người quen của tớ sẽ đọc được phần mô tả này, chắc đọc cái tên là sẽ nhận ra ngay í. Thôi thì kệ vậy.Mà không chỉ thế, "Bánh Gạo Cay" còn là mẫu chuyện mà tớ tự an ủi bản thân mình vượt qua những khó khăn, hi vọng các cậu sẽ tìm thấy những điều hay ho qua câu chuyện của tớ…