Những câu chuyện thường ngày xảy ra xung quanh một trang viên bí ẩn - nơi mà người đời thường đồn đại về những điều kỳ lạ và những câu chuyện rùng rợn ghê người.P/s: Trong truyện sẽ có những mẫu hint nhỏ nhặt về các cp, và không ấn định cụ thể là cp nào cả. (Vì mình theo chủ nghĩa allxall nên là các bạn cứ thoải mái đi ha)Hy vọng các bạn sẽ đọc trong trạng thái vui vẻ hông quạo nha. Nếu trong truyện có sai chỗ nào thì các bạn hãy bình luận nhắc nhở mình để mình cải thiện hơn về truyện của mình nhé!Và mong rằng các bạn sẽ ủng hộ mình hơn nha~…
Hắn có từng nghĩ đến chưa? Hắn không nhớ. Hắn ngỡ rằng Thánh Chỉ và Bàn Cờ sẽ bỏ qua hắn. Cũng đúng, bỏ qua hắn chứ không bỏ qua cậu...*Các hình ảnh, nghi thức trong truyện đều là giả tưởng. Không mang tư tưởng khuyến khích, truyền bá, đả kích bất kỳ tôn giáo hay cá nhân nào…
Một gia đình nhiều đời bị trời phạt...Người con gái lâu ngày xa quê nay trở về làng cũ...Ngôi làng quanh co...Bài đồng dao quen thuộc...Đây là câu chuyện về bọn họ._oOo_Thể loại: linh dị, trinh thám, bí ẩnQuyển 1: Linh Thị - kể về một cô gái trên đường từ thành phố về quê ăn Tết, chẳng rõ ma xui quỷ khiến thế nào lại lên nhầm chuyến xe khách của người chếtThông tin về các quyển tiếp theo sẽ được cập nhật sau…
Maou-sama, Retry! (魔王様、リトライ!, Demon Lor, Retry!) là một bộ Light Novel được viết bởi Kurone Kanzaki và minh họa bởi Kouji Ogata (bản do Monster Bunko xuất bản) và Makoto Lino (bản do M Novels xuất bản). Bộ truyện hiện đã được phát hành đến tập 3.Oono Akira, một anh nhân viên công chức làm công ăn lương có thể được tìm thấy ở bất cứ nơi đâu đã được dịch chuyển đến thế giới khác trong lúc đăng nhập vào trò chơi mà anh đang quản lý bằng nhân vật được biết đến với danh hiệu "Ma Vương". Tại đó, anh gặp gỡ một cô bé với một bên chân tật nguyền và họ đã cùng nhau chu du khắp nơi, thế nhưng, làm sao mà những người khác lại để cho một "Ma Vương" với sức mạnh áp đảo được yên thân cơ chứ.Bị nhiều đất nước cùng những thánh nhân muốn tiêu diệt Ma Vương nhắm đến, họ gây ra náo động ở bất cứ nơi nào mình đi qua.Bề ngoài của Ma Vương, nhưng bản chất bên trong là của một con người bình thường, một câu chuyện giả tưởng sinh ra từ những hiểu lầm!…
Một cô bé chừng tám tuổi đang dạo chơi trong vườn thì nghe tiếng loạt soạt . Cô rón rén bước tới gần thì thấy có thứ gì đó động đậy . Trời , thì ra là một cậu bé rồng . Cô bé bỗng nói với một giọng volume cực nhỏ : - Ui ! Cánh nè , sừng nè , vảy nữa ! Ngầu wá đi ! Ngũ giác của loài rồng vốn rất nhạy nên cậu phát hiên ra ngay ,chỉ hơi đơ một vài giây vì chưa có con người nào gặp cậu mà không bỏ chạy cả . Cậu bước đến trước mặt cô bé , hỏi : - Em không có dây thần kinh sợ hãi ak ? - Có , ủa mà anh biết nói ak ? - Sao ko ? Nhưng sao em thấy anh mà ko sợ ? Ai gặp cũng bỏ chạy cả . - A , đó là bởi vì ngày em bị rơi xuống vực thì có một bác zồng với bộ mặt rất ư là khôi hài đã cứu em , tình cảm với loài rồng tốt lên , đến sn em ông ấy còn tặng cho em một cây con màu hồng , phát sáng vào buổi tối rất đẹp nữa . Đến bây giờ cậu mới nhìn kĩ được mặt cô bé . Đôi mắt trong veo màu socola , mái tóc vàng óng cùng nụ cười tỏa nắng ( tg: khùng quá đi pa , tối làm j có nắng ) . Cậu bé mỉm cười : - Hôm sau gặp lại . - Ưhm .…
“Cô ơi..cô tên gì” Scorpius liền ngắt ngang dòng suy nghĩ trong đầu của người phụ nữ . “Ta….ta không có tên..không, nói đúng hơn là cái tên đó đã không còn phù hợp với ta nữa rồi” người phụ nữ cười buồn bã. “Vậy…..cái tên đó là gì?” Scorpius tò mò hỏi và cậu liền từ từ bò xích lại gần người phụ nữ một chút.Scorpius dường như không hề để ý tới cái không khí nặng nề đang bao trùm người phụ nữ và tiếp tục nhìn cô như đang chờ đợi câu trả lời.“Harry…..Harry là tên cũ của ta” giọng nói của người phụ nữ nghe như cô ấy đang cố gượng ép từ chữ của cái tên gọi đó ra.…
Lần đầu tiên gặp anh, cô bán thân, bán đi thứ quý giá của một người con gái, đổi lại cho ba nuôi cô một mạng.Gia đình của cô, tình yêu đầu đời, thanh xuân thuần khiết, cô mất trắng, tất cả đều tan nát dưới chân của người đàn ông kia.Anh ngu muội yêu chiều cô, không biết sẽ có ngày bị cô đánh cho tan tác, nhớ cả đời không quên.Lòng vòng luẩn quẩn, rốt cuộc suốt 8 năm, cô chỉ là chạy trong lòng bàn tay anh, không sao thoát ra được.///////***///////Một đoạn cao trào:Đường Tử Hân đứng trên ban công, mưa dội xuống như thác nước, làn váy trắng ướt sũng, bít chặt lại với thân hình mỏng manh của cô, vô tình lộ ra một đường cong nhỏ ở bụng cô.Cô gào khóc trong đêm, đem tất cả những thống khổ thảm thiết mà gào thét lên trời.Ông trời đáp lại cô chỉ là một tiếng sấm rền vang giận dữ.Cô quay đầu nhìn lại người đàn ông phía sau mình. Trên ngực trái của anh một mảng máu đỏ oặt rợn người, máu không ngừng chảy, hoà vào nước mưa, đau đớn tê buốt.Bàn tay cô đặt dưới bụng xoa nhẹ, cười thê lương:"Vương Kiến Hạo, thật cảm tạ anh vì đã ban cho tôi đứa bé này. Bây giờ tôi đã có thể cắt đứt thù hằn suốt bao năm qua."Đôi mắt người đàn ông run lên, tim như bị ai đó vò xé vỡ vụn."Đó là con em."Cô cười ngạo nghễ quái dị, không, là xót xa tột cùng."Mất đi rồi có thể có một đứa khác, tôi hoàn toàn có khả năng."Cô hóa điên dại. Hổ dữ không ăn thịt con, đến cả con trong bụng cô cũng muốn giết?"Vương Kiến Hạo, anh nhớ cho kĩ thời khắc này, tôi hận cho anh đến cả kiếp sau vẫn nhớ rõ!"…