Cuộc sống của chúng ta là những niềm vui đúng không? Vậy thì khi chúng ta ch.ết đi thì niềm vui ấy có biến mất hay không? Nếu bạn cũng thắc mắc như thế thì chào mừng các bạn đã đến với những vlog hàng ngày ở dưới địa phủ Gmm với vị diêm vương đứng đầu là P'Tha cùng với những gương mặt sáng giá khác.Warning: Ooc, hài hước. Cười nhiều mỏi mồm là chúng tôi không chịu trách nhiệm nha. Nha. Ảnh: Pinterest.Design: tramy_tnw.Các author tham gia: tramy_tnw, xxoo_you, hamysuri2012.TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT Ở APP/WEB WATTPAD VÀ TRÊN TÀI KHOẢN tramy_tnw. NGHIÊM CẤM CÁC HÀNH VI REUP, CHUYỂN VER KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.…
Có đôi lúc tôi nghĩ, bản thân tôi quá yêu thương một người mà quên mất mình đã từng đau khổ như thế nào. Nhiều lần vì anh mà chấp nhận thống khổ nhưng rồi tôi chẳng nhận lại gì Yêu anh, tôi luôn mang trong mình cái gọi là "Bán hư bán thực" vì chẳng khi nào tôi phủ nhận rằng cái tình yêu của tôi dành cho anh chỉ để cho những kẻ si tình như tôi hưởng ứngTác giả : GótThể loại : ?E, u buồn, đôi lúc soft Nhân vật chính : OhmNanonPhụ : PluemChimon, AJ-JJ, DrakeFrank, OffGun, EarthMix,...…
Tác giả: 月见山川Dịch bởi tôi @NguynNguyn697207Tổng số chương: 13 (10 chương chính + 3 phiên ngoại.)///Tình yêu xuất hiện sau khi tuyết tan. Thiết lập truyện dựa trên phim gốc nhưng diễn biến về sau sẽ đi theo hướng khác.…
Hán Việt: Ngã chân đích bất tưởng kháo kiểm cật phạnTác giả: Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa TinhNguồn: mochi(wikidth) [Đã xin phép]Thể loại: Đam mỹ, cải trang giả dạng, sảng văn, giới giải tríTình trạng QT: Hoàn 80 chươngTình trạng bản edit: on-goingEDIT/BETA: Chanh Cas!REUP PHẢI GHI NGUỒN VÀ XIN PHÉP!ĐỌC TẠI WP VÀ WATTPAD LÀ ỦNG HỘ CÔNG SỨC CHỦ NHÀVăn án:Giang Âm từ nhỏ đã nuôi mộng trở thành siêu sao ca nhạc trứ danhChỉ là, mỗi lần cậu hát____Cha mẹ: Con mình thật đẹpBạn bè: Hát thật đẹp! A! Không phải, người thật dễ ngheNgười qua đường: Ủa! Mới nãy cậu hát gì á?! xin lỗi nha, nhất thời không chú ýGiang Âm phẫn nộ: Tôi muốn các người đến để nghe tôi hát, chứ có bảo các người xem mặt của tôi đâuGiang Âm phẫn nộ sửa thành tóc úp tô, đeo cặp kính dày như đế chai bia, tiến vào trường đại học nghệ thuật nổi danh cả nước, quyết tâm dùng tài hoa, năng lực chinh phục người nghe khắp mọi miền.Trước hết, cậu quyết định chinh phục giáo thảo cùng phòng đãGiáo thảo trong nhà vừa có quyền vừa có tiền, anh tuấn phi phàm, từ nhỏ đã sống trong sự khen ngợi cho đến trưởng thànhBản thân giáo thảo càng không nghĩ đến việc hắn đối với bạn cùng phòng, cậu bản nhỏ đáng thương động tâm thật rồiGiáo thảo:Cậu làm tay sai cho tôi đi, đi theo tôi, mỗi tháng cho cậu 5 vạn để tiêu vặtGiang Âm nhìn mấy trăm vạn trong thẻ muốn nói lại thôi:.....Không cần đâuGiáo thảo:Cậu ấy thế mà không vì tiền tài động tâm, thật là một người thanh thuần không làm ra vẻ…
Bright Vachirawit là bạn thân của Win Metawin từ lâu?DewNani - SingtoKrist - OffGun - MewGulf - PondPhuwin - EarthMix - PoddKhaotung - ArmToptap - TayNew • Là đám bạn thân thiết nhất của BrightWin?"Hơiii lũ này chó vãi, thân với nhau biết bao lâu mà tình anh em như củ mía"Fic ngọt 100% nên mọi người đừng lo nhaaaaVì quá u mê đôi này nên tôi quyết định sẽ ra một chiếc fic nho nhỏ nàyNhưng ý tưởng tôi rất cạn kiệt nên là đến đâu hay tới đó nhaaa <333 Nhớ ủng hộ BrightWin và các Couple trong truyện nha BrightWin và có sự góp mặt của các Couple khácỒ hổ lần đầu viết truyện nên thông cảm nhé sẽ có rất nhiều sai sót mong mọi người bỏ quaPhần giới thiệu đến đây thôi nhé!!!…
Một ngày nọ vì bài đăng trên mạng, Jimmy sợ Sea bị người khác bắt mất. Và thế là dưới sự giúp đỡ của ông anh thân thiết và đứa bạn, Jimmy đi làm diễn viên part time với mục đích giữ bồ.Cp: JimmySeaCameo: ForceBook, EarthMix, Tay Tawan, Nanon, v.v...…
vì những đau thương mà em phải gánh chịu, và vì những mệt nhoài đã trĩu nặng đôi vai anh.- này, megumi mua kikufuku mochi cho anh nhé. gfsh shorts, vài drabbles mình đã để dành từ những ngày satoru còn là một mảnh.…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…