Thỏ con em ko thoát đc đâu
Cuộc đời không còn ai…
Cuộc đời không còn ai…
Tôi, Đặng Thị Thùy Trang, là học sinh lớp 10A2, và là khách ruột của quán trà sữa Chill Tea.Trang tự tin rằng chẳng có vị khách nào thân thiết với chủ quán - chú Cao Gia Tuấn bằng mình. Và Trang cá chắc rằng sẽ không có ma nào thèm yêu một người cộc cằn, khó tính và thô lỗ như chú ấy đâu."Đúng hong chú Tứn?""Gọi tên tao đàng hoàng vào!"…
Năm nay tôi đã lên lớp mười một, tính đến nay chúng tôi đã không gặp nhau năm năm. Trong năm năm ấy có vài cuộc gọi qua lại giữa phụ huynh của chúng tôi; năm đầu tiên mới lên thành phố, bọn họ gọi điện cho nhau rất nhiều, nhưng những năm sau đó, các cuộc trò chuyện trở nên ít dần. Cho đến một ngày tôi không còn nghe thấy ba mẹ nhắc đến tên của gia đình Minh Tuệ trong những bữa ăn nữa. Tôi chưa từng tham gia vào bất kì cuộc gọi điện thoại nào giữa ba mẹ tôi và ba mẹ Minh Tuệ, tôi nhớ Minh Tuệ. Nhưng tôi sợ, sợ rằng khi tôi áp tai vài chiếc điện thoại nhỏ nhắn kia, âm thanh phát ra từ nó sẽ không phải là âm thanh mà tôi muốn nghe, xa mặt thì cách lòng. Tôi thà giữ lại kí ức tốt đẹp về thời tuổi trẻ như hình với bóng, sau đó tự lừa dối bản thân rằng cô ấy vẫn sẽ luôn như vậy, còn hơn phải nhấc chiếc điện thoại lên nghe giọng nói dần dần trở nên xa cách.…
Cô vô tình làm nát xe hơi mấy chục tỷ của hắn ta, phải bồi thường, nhưng tiền đâu mà trả, đành phải chấp nhận làm giúp việc để trả nợ, thế màhắn ta lại luôn tìm cách làm khó cô.…
Truyện hay lắm :))…
Xin chào mấy bạnMấy bạn vào đọc truyện của tui nhe hay thì bình chọn ạ…
Chỉ là viết theo cảm xúc.…
....…