biến thái bệnh kiều mỹ nhân Lý Minh Hưởng x trọng sinh ôn nhu Đông HáchThể loại: trọng sinh, thanh xuân vườn trường, motip u ám, hiện thực hướng, 1x1, HE***p/s: chuyển ver! chuyển ver! chuyển ver! tôy lại đi chuyển ver /_ \đọc bộ này về sau hơi ức chế ạ =))📢chưa có sự cho phép của editor, nhận được thông báo lập tức xóa!…
TextficCouple chính: JaeyongCouple phụ: Johnten, Markhyuck"Vẫn còn yêu nhau mà tự dưng chia tay, lạ lùng ghê hong"warning: lower-case, có một số từ chửi thề…
Thể loại: cổ đại, tình yêu và thù hận, tranh ngôi đoạt vị, huynh đệ tương tàn, sinh ly tử biệt. Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả và được chia sẻ với mục đích phi lợi nhuận, chỉ đăng tại wattpad của mình, vui lòng không chuyển ver, không reup.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!…
Chiếc textfic đầu tiên của mình được mình và anh Jay Chừn collab cùng nhau.Mong mọi người ủng hộ bọn mình ạ 🥺Lưu ý trước khi đọc fic :- Fic có chứ những từ ngữ không được hay ho, chửi bậy - Đây là một fanfic xin nhắc lại là một fanfic không phải chuyện có thật nên mong mọi người hãy đọc và suy nghĩ thật kĩ lưu ý trước khi đọc.Tác giả sẽ không chịu trách nhiệm về những vấn đề của bạn nếu bạn bỏ qua những lưu ý trên.Hãy là một độc giả tỉnh táo và văn minh!…
Con tàu TheseusTác giả: FurryLionCouple: MarkHyuck, NoHyuckEdit: KiBẢN CHUYỂN NGỮ ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ(Mình hông biết cái này nó là SE BE hay OE, chỉ biết nó chắc chắn không phải HE thôi...)…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…
Tên: Liệu Em Sẽ Có Thể Vì Anh Mà Dừng LạiTác Giả : Gia Hân (Heo Tỷ Tỷ) Nhân Vật: MarkHyuckNhân Vật Phụ: JohTen, JaeRen, NoMin, JiChen, có thể sẽ thêm nhân vật trong quá trình viếttất cả tình tiết điều được chính chủ viết ra, vui lòng không đăng lại dưới mọi hình thức…
Author: Lapis LazuliPairing: Lý Mã Khắc x Lý Khải XánStatus: Complete Lấy ý tưởng từ manga Fruits Basket.Chênh lệch độ tuổi của các nhân vật đã được thay đổi để phù hợp với câu chuyện.…
TEXTFIC | HOT N YOUNG• 28/07/2021• On-goingWritten by Đào.Đã được đăng tại blog "Làm textfic khùm điên" và WordPress Nắng Cappuccino. Vui lòng không đạo content.…
‼️Chuyển ver dưới sự cho phép của tác giả‼️Au: @parksungminLink fic gốc:https://www.wattpad.com/story/46515154Mark: Minh HưởngDonghyuck: Đông Hách❗️Chuyện sẽ thay đổi một số chi tiết để phù hợp❗️…
Tên: Nếu tin vào kì tíchCouple: MarkHyuckCouple phụ: NoMin, JaeRen, JiChenTác Giả: Gia Hân (Heo Tỷ Tỷ) 18+, ngược công ngược thụ, boy×boyNhân vật thuộc về nhau, không thuộc về tác giả Sẽ thật Crazy nếu như chúng ta hòa vào nhau Lee Donghyuck àTất cả đều là duyên đã định, em không thể nào thoát khỏi tôi kể cả khi em chết cũng phải thuộc về tôi…
Taeyong, hôm đó anh không lạc đường... anh lạc vào tim em.-Couple: Jaeyong (chính), Nomin (phụ), Markhyuck (phụ)Fic theo hướng dzui dẻ dzui dẻ 🤭☺......nửa mùa ☺🔫…
"Khoan đã, làm thế nào mà anh biết tên tôi chứ?" Donghyuck vô cùng bối rối, cậu chắc hẳn phải rõ hơn ai hết nếu như có để lộ thông tin ra với Mark. Cậu không hề có ý định làm chuyện đó, cậu vẫn luôn duy trì nghiệp vụ chuyên môn một cách xuất sắc nhất kia mà."Nếu em buộc phải gài bảng tên như vậy, ai rồi cũng sẽ biết hết cả thôi." Donghyuck thầm mắng bản thân vì ngốc nghếch, tuy vậy tầm mắt vẫn không chuyển dời khỏi tập giấy trước mặt."Công bằng mà nói tôi không nghĩ anh lại biết đọc đấy." Cậu đáp trả lại nhanh chóng, khiến Mark phải hừ mũi buồn bực. Thứ gì đó bỗng nhộn nhạo bên trong dạ dày Donghyuck, nhưng nó vẫn không đủ để làm cậu ngẩng đầu lên. "Lần nữa, tên?"…