Thích một người đâu dễ dàng từ bỏ, gặp lại nhau nơi xứ người là do duyên số sao? thời gian là thử thách , là khoảng cách của một mối quan hệ. Nhưng thời gian đâu phải là tất cả. " Chào em, đã lâu không gặp "…
Tên Hán Việt : Ác Ma Đích Lao Lung.Tác giả : Các Kiếm Huynh.Thể loại : Đam mỹ, ngược,HEEdit: Mèo MậpVăn án :Hắn là kẻ máu lạnh, nói yêu cậu nhưng lại đánh gãy chân cậu, tiêm ma túy vào người cậu chỉ hy vọng giữ cậu bên hắn cả đời.Không yêu hắn nhưng không thoát khỏi trói buộc của hắn, cuối cùng tinh thần và thể xác của cậu bị bức đến chết.Hắn không biết yêu một người là như thế nào, đột nhiên mất đi cậu, lòng hắn như lửa đốt, thế giới của hắn dường như chìm vào bóng tối.Cậu sống lại, đem yêu thương biến thành tuyệt thương.Khi tình yêu của hắn không còn cứu vãn được nữa, hắn mới ôn nhu hỏi cậu." Mạc Mạc, cho ta yêu ngươi lần nữa." " Tiếu Tẫn Nghiêm, trừ phi ta chết."…
Cre: Pam_The LambLink truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/72090688?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=A_n___n_e&wp_originator=ZSqT%2BH7xSorGVnVxzMAYqrapLBDSh3yzQcEA2Kl3FVhE7YeOmyJl81V7T3TcUruhJUoIIsHhl9PydG7lKH2N6vbNwn6cqVNdX3OnrcQmFEP3m8Tv5Af7GiXSW70lUqnO _________________________________________Đây là câu chuyện tiếp theo của câu chuyện: Girl With The Heart Of Stone.Ngày bắt đầu trans: 19/11/2021…
Nàng vốn là thực lực cường hãn, y thuật siêu quần khắp các thế gia gia chủ. Một sớm xuyên qua thành phế vật tiểu thư tướng quân phủ, trở thành đệ nhất vị thái tử phi bị từ hôn, bị mọi người trào phúng!Bữa tiệc tuyển tú, nàng bị ban gả cho tàn phế Vương gia lừng lẫy nổi danh.Mọi người cười: Người mù xứng tàn phế, trời sinh là một đôi. Lại không biết nàng tay cầm thất truyền đan phương, có thể luyện tuyệt đỉnh đan dược; nuôi trong nhà Thần cấp manh sủng, thiên hạ độc nhất vô nhị!Càng đáng sợ chính là nhà nàng tàn phế Vương gia -- một bụng phúc hắc ý nghĩ xấu, cộng thêm nghịch thiên tu luyện thể chất, nháy mắt hạ gục một chúng thiên tài.Ban ngày ngồi xe lăn, buổi tối lại quấn lấy nàng ở trên giường luyện eo cơ, tàn phế ở đâu ra?…
"Có những người dành cả thanh xuân để nhớ một người. Còn cậu, lại dành cả thanh xuân để được người ấy nhớ lại."Hứa Trạch và Lâm Thu từng là hai người bạn không thể tách rời từ thuở nhỏ. Họ đã cùng nhau hứa rằng dù sau này có ra sao cũng sẽ không quên đối phương. Nhưng biến cố chợt đến, rồi MỐI QUAN HỆ này Là GÌ?…
Lý Anh Tuấn bố mất sớm gia đình chuyển sang nhà ngoại ở , ở đó anh gặp mây , một cô gái dịu dàng tốt bụng cả hai yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên nên đã sớm trở thành một cặp đôi nhưng biến cố đến . trung( con cả của ông lý, cậu cả của Tuấn) đã nhìn trúng mây bởi nhan sắc xinh đẹp nhiều lần tỏ ý như đều bị mây từ chối thẹn quá hóa giận trung ỷ lại vào việc nhà có điều kiện hơn người khác biết nhà mây đang thiếu tiền để chữa bệnh cho em trai nhỏ ở nhà nên trung đã bàn bạc với bố mẹ mây nếu chịu gả mây cho trung thì tiền viện phí chữa bệnh cho em trai gia đình trung lo hết . bố mẹ mây thì trọng nam khinh nữ thấy vậy thì vội gửi con gái đi luôn mây thì ko chịu vì Tuấn và Mây đều hẹn sẽ lên đại học . nhưng tối đó Mây đã bị Trung kéo về làm vợ ngày nhập học biết mây đi lấy chồng tuấn tuyệt vọng . thế là cậu đành phải xuống học một mình. vài năm sau tuấn và mây gặp lại nhau mây thì đã li hôn , cả hai lại nối lại tình xưa quay lại với nhau sau bao biến cố…
Nhật Phương từ từ bước đi trên hành trình trưởng thành cùng mẹ,nơi đó có rất nhiều điều xa lạ,nhiều cảm xúc,nhiều thứ khiến cô phải trưởng thành hơn quá khứ…
Loại truyện: bi hài kịch hay chuyện tình.Thời điểm: Thế kỷ 15.Địa điểm: một hòn đảo giữa biển.Lần đầu tiên trình diễn: 1611.Lần đầu tiên xuất bản: 1623.Các nhân vật chính: Prospero, bá tước chính thức của thành Milan; Miranda: con gái của Prospero; Ariel: thần linh, phục tùng Prospero; Caliban: nô lệ của Prospero; Antonio: bá tước của thành Milan, em của Prospero; Alonso: vua xứ Naples; Ferdinand: con trai của Alonso; Sebastian: em của Alonso; Gonzalo: nhà triết học đã cứu sống Prospero và Miranda.…
Người thật khác biệt,Khiến em dừng cả thú vui thường ngày.Đắm chìm trong nhung nhớ, nhưngEm không sợ đâu, bởi em có cảm giác rằngNgười là định mệnh của đời em.Peek A Boo Peek A BooĐôi ta cùng chơi nào.Người đuổi bắt em chính là chị,Hãy chơi thật vui đến khi ánh trăng tàn.…
Truyện được mình copy từ nhiều nguồn khác nhau và chưa được sự đồng ý của các tác giả. nghiêm cấm re-up dưới mọi hình thức.Thể loại: sủng, ngược, HE,SE.....( nói chung là thể loại nào cũng có)…
Vân Ẩn đại lục, tông môn san sát.Một cái không có tinh cấp tông môn nhưng là:Thu đồ đệ chỉ thu thiên tài.Thiên tài, cường giả gia nhập thế nhưng còn muốn giao tiền.Ngoài ra còn có một cái tương đương ngưu tông chủ, 18 tuổi nhưng là cực cụ bức cách.≡ CẢNH GIỚI TU LUYỆN1. Luyện thể cảnh (Nhất trọng → Thập tam trọng)2. Thông Huyền (Hạ cảnh → Trung cảnh → Thượng cảnh)3. Thần Huyền (Hạ cảnh → Trung cảnh → Thượng cảnh)4. Trấn Nhạc cảnh (Hạ cảnh → Trung cảnh → Thượng cảnh)5. Vô Cấm cảnh...Người đăng: bổn bảo bảo ^_^Nguồn dịch: wikidichtienghoa_minhtam phamTác giả: Phi Tước Đoạt Bôi…
🌸 Tác giả : Ayumi Amamiya Ngân (Song Hành Yến Nguyệt).🌸 Cặp đôi : Vương Nguyên Phương - Đồng Mộng Dao. (Thần thám kỳ tài hoặc Thiếu niên thần thám Địch Nhân Kiệt. )~~~~~~~Đời người như hoa như mộng, chỉ muốn cùng người đi ngao du ngoạn thủy, bên nhau trọn đời, sống tới đầu bạc răng long, thế mà sao duyên phận trớ trêu, nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương đang yêu nhau nồng đậm... Một người đã ra đi mãi mãi, đi rất rất xa. Để lại một nam nhân anh tuấn lạc giữa chốn phồn hoa đẹp đến nao lòng, cứ vô vọng chờ mong. Chấp niệm, bao giờ mới hết? Chấp niệm, bao giờ mới quên? Hồng nhan bạc mệnh, chỉ trách sao số kiếp quá khổ... Đời này chúng ta không được bên nhau như lời đã hứa, đành đợi người kiếp sau. ~~~~~Vũ lạc Trường An khiến ánh mắt người phủ sương mờ,Lòng người bỗng dưng dậy sóng là tại vì ai còn chẳng thấu sao?Chấp niệm chi luyến cõi hồng trầnYêu một đời, trọn một kiếp, mãi mãi bên nhau, cớ sao lại chẳng trọn vẹn.Lời hẹn ước năm xưa, nàng còn nhớ? Nàng ra đi để lại một người chờ nàng ngẩn ngơ.Nhớ nhớ thương thương, ký ức chưa lúc nào phai mờ. Thế mà nàng đã ngủ yên, cứ thế rời khỏi đời ta.Hẹn nhau hội ngộ ở Trường An thành, sao lại chia xaĐừng rơi lệ nữa người ơi, nàng đã đi xa rồi... [Chốn Trường An phồn hoa như mộng, gặp được nàng, yêu một kiếp, cớ sao lại chẳng thể được bên nhau trọn một đời người, cùng nhau trải qua năm tháng đến đầu bạc răng long. Có trách, trách sao duyên ta quá bạc. Một khắc nhỏ nhoi, nàng rời xa ta mãi mãi. ][Gặp được huynh, huynh bao dung…