kngrhy | 9901
mỗi chương là một câu chuyện khác nhau.* lowercase…
mỗi chương là một câu chuyện khác nhau.* lowercase…
TEXTFIC | QUAY ĐẦU LÀ BỜ, AI NGỜ LÀ TÌNH ÁI06/07/2021Written by Đào.Đã được đăng tại blog "Làm textfic khùm điên" và WordPress Nắng Cappuccino.…
Tác giả: Phiến Ngọc Vô TâmĐồng mẹ ruột Thanh thu từ, Điêu khắc thời gian 😊Hài hài hài, coi cười chớt mèo luôn hahahaTác giả này chỉ viết ngọt, vui vẻ, thân tình, nàng nào coi thanh thu từ thì biết rồi á, còn bộ này cái plot thì quen, chỉ thêm tí gia vị lạ, thành ra bao nhây lầy luôn 😆😆😆Hoàn rồi, HE, hàng mới của Lofter, chưa up nick cũ 😊Quà Tết Nguyên Tiêu ❤️…
ta không thể sống cùng người, cũng không thể sống thiếu người.…
Ông tơ bà nguyệt đan chéo clb bóng rổ x clb truyền thôngTextfic x văn xuôi(。•̀ᴗ-)✧Truyện toàn đá và sạn, viết tới đâu nghĩ tới đó. Mn hãy đọc với tâm lý hoan hỉ và không dùng não nhé 🫂…
sẽ thế nào nếu hoạt động trong cùng một nhóm nhưng có 2 đứa đang mập mờ ?…
Short ficCouple HaJungAuthor: NB (Heejeon) -Truyện kể về 2 cô gái với 2 cá tính không giống nhau. Họ đã gặp và nảy sinh tình cảm như thế nào thì chúng ta hãy cùng đọc fic nhé!…
Tách vỏ phiền muộn bằng những yêu thương.…
bạn bách bạn côngmập mập mờ mờwarning: ooc, lowercase, giả tưởng, viết trong tình trạng bị sản nên văn hơi cấn…
Tán crs bằng mint…
mập mờ cũ của tôi đi mua quýt tôi bán.belongs to @trazplxlowercase, social media…
Mập mờ thì có quyền đ gì mà ghen?…
Công tyBan Sáng TạoHẻmVà tình yêu chớp nở.#Lấy cảm hứng từ show ATSH2025, với hai OTP sữa đậu và tiệm chè....…
"sao vương sâm húc không thích tao?""chiêu chiêu ơi, tao xăm dấu răng của em lên tay rồi đây."…
Rồi cái ngày định mệnh ấy ập đến - ngày mẹ đổ gục ngay giữa phòng bệnh sau khi chữa trị xong cho Kakashi-sensei. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, như một cơn ác mộng không thể thoát ra.Sakuya vẫn nhớ như in tiếng hét thất thanh của Sarada vang lên, xé tan không gian yên tĩnh. Cô bé lao đến bên mẹ, đôi tay nhỏ bé run rẩy ôm lấy cánh tay lạnh ngắt của Sakura. Sora thì đứng như chết lặng, đôi mắt mở to đầy kinh hãi, môi mấp máy nhưng chẳng thốt ra được lời nào.Sasuke lao đến ngay lập tức, đôi mắt Sharingan đỏ rực, nhưng lần này không phải là sự giận dữ, mà là nỗi sợ hãi và tuyệt vọng chưa từng thấy. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh Sakura, đầu gối chạm đất vang lên âm thanh khô khốc, nhưng anh chẳng hề bận tâm.Bàn tay anh run rẩy, như thể cả cơ thể đều bị nỗi sợ xâm chiếm, khẽ nâng khuôn mặt vợ lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má đã trở nên tái nhợt. Những ngón tay anh siết chặt lấy bàn tay mềm mại nhưng lạnh ngắt của Sakura, cố gắng truyền đi chút hơi ấm mong manh.Sasuke cúi sát xuống, trán chạm vào trán vợ, môi khẽ run:"Sakura... Đừng bỏ anh... Xin em... Mở mắt ra đi... Nhìn anh một lần thôi... Sakura..."Mỗi ngày 1 chương nhé mn…
ONE SHOT | ÁNH DƯƠNG HỒNG• Số chữ: 2330 Written by Đào. Chỉ được đăng tại Wattpad @dreamyperspective, WordPress Nắng Cappuccino và blog "Làm textfic khùm điên". Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…