"Cứ mải chìm đắm trong nỗi đau của quá khứ sẽ đánh mất hiện tại, cô bé à!" Lời khuyên của "người phụ nữ dưới đáy biển" luôn vang vọng trong tâm trí cô.... Sau nỗi đau mất cha mẹ, Elain Thomas rời khỏi Bristol đến sống cùng ông bà tại một ngôi làng nhà ở Azores. Cô may mắn được một chú cá voi cứu sống trong vụ đắm tàu trên biển. Elain dần tìm lại được niềm vui cùng với Leon và Whalie..... Truyện dự kiến up 1 chap/ 1 tuần. Nếu có ý định reup cần hỏi ý tác giả! Truyện còn được đăng trên Noveltoon, Vietnovel và Wattpad Edit bìa by Sii❤…
Thư đương gia đại thiếu gia Thư Kỳ trong mắt người đời là một công tử thế gia tuấn tú , tài giỏi Làm người ưu nhã , ôn hòa , lịch sự lại lễ phép Trên thương trường y lại là một kẻ khôn khéo giảo hoạt Y có được tất cả mọi thứ mà người khác ao ước, y là người hoàn mỹ nhất mà ngươi từng gặp Nhưng các ngươi lại không biết y đã gặp những gì, trải qua những gì mới có được ngày hôm nay Một thời thanh xuân y dành để tranh đấu cho trả thù và sự sống của mình cùng em gái , ý chí mạnh mẽ bờ vai nhỏ gầy gánh vác mọi thứ Anh hai người khác không thấy nhưng em thấy " Kính Thư " là tác phẩm em viết , lấy anh có cuộc đời của anh con người của anh làm chính , và là ước mơ đam mỹ cổ trang của em Em mong muốn viết nó rất lâu rồi, hiện tại em đã viết Khi tác phẩm thành công, anh vui vẻ đọc nó, khen ngợi nó mặt dù đến cuối cùng anh trong quyển truyện là người mất đi tất cả , hi sinh vì nam nhân mình yêu nhưng không nhận lại được gì Cũng ngày hôm đó, anh gặp tai nạn em phải tạm biệt anh Anh hai bằng mọi giá em sẽ cho anh tiếp tục được sống Từ bỏ tất cả đi anh hai , anh có thể tạo ra một vùng trời cho mình ở " Kính Thư "…
phải có duyên thì mới gặp gỡ và Hoàng Vinh đã nghĩ như vậy khi chính mình là người chưa từng có quan hệ hay chiều hướng sai lệch về giới tính cả. chỉ khi cậu gặp Hoà Khanh...một tổng giám khiến tim cậu lệch đi một nhịp từ ánh nhìn đầu tiên và nguyện yêu đến hơi thơ không còn nữaTruyện khá nhẹ và nghiên về cảm xúc hai nhân vật hơn là H. mọi người vui vẻ ủng hộ và cho Mình thêm xíu ý khiến nhé.…
Đây là truyện tôi sẽ kể về chính bản thân của mình đã trải qua rất nhiều chuyện trong tuổi học đường hiện tại và sẽ có ngày tôi sẽ kể về cuộc đời tiếp theo của tôi ở tương lai. Cùng những cảm xúc vui có, buồn có, tức giận có, hạnh phúc có.... sẽ chia sẽ cho các bạn nghe, mong mọi người đón nhận nó một cách nồng nhiệt😙😙😙😀😀…
Liệu anh có như ánh nắng chiều thu đến rồi lại nó sẽ héo tàn dần như anh không em sợ tình yêu chúng ta không đủ bền vững sợ em cũng như những chiếc lá thu vàng lặng lẽ rơi rồi héo tàn dần trong sự bỏ mặc của người đời!…
Tác giả : Lâm Phương Thể loại : Hiện đại, huynh đệ , kinh dị , ma quỷ, phong thủy , dị thuật, ... Lạnh lùng, ôn nhu , phúc hắc , trung khuyển công + lười , thông minh , giảo hoạt thụ Nhân vật chính : Lăng Duật × Lăng PhongVăn án: Cảnh 1: Lăng Phong : Anh họ, anh có ý định đó với em từ lúc mấy tuổi Lăng Duật : * ngẩn đầu * không nhớ * ôm lấy * lúc mới gặp đi * hôn * Lăng Phong : * cả kinh * Hai người gặp nhau lúc 3 tuổi Cảnh 2 : Lăng Phong : mẹ lớn * đập bàn * mẹ biết anh họ có ý định đó với con còn ném con về quê cho anh ấy Mẹ lớn : yo... mẹ vô tội nha phong nhi , là ông nội kêu mẹ nhỏ cho con về a * cười vô tội * Lăng Phong : mẹ nói dối * xoa thắc lưng * Lăng Duật : * bước vào * em xuống giường được rồi sao Lăng Phong : oa * chạy * ----------++++ Đây là lần đầu tiên mình viết truyện còn nhiều sơ suất mong mọi người giúp đỡ 😊😊😊…
💔 NÓI DỐI 💔"Xin chào, chàng trai dối trá."Một chuyến đi xa, một cuộc hội ngộ bất ngờ, một mối tình đầu tưởng chừng đã ngủ yên... Hương chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại cậu ấy-người đã từng cho cô những kỷ niệm đẹp nhất, nhưng cũng là người đã lừa dối cô.Giữa những hành lang trường học đầy nắng, giữa những lời chào xa lạ của một nơi mới, quá khứ bất chợt quay về, kéo theo những cảm xúc mà cô cố chôn giấu. Liệu những lời dối trá năm xưa có còn ý nghĩa, hay tất cả chỉ là một chương cũ cần được khép lại?🔹 Một câu chuyện về thanh xuân, về những vết thương chưa lành, và về một lần cuối cùng để đối diện với sự thật.🔹 Nếu được lựa chọn lại... bạn sẽ tha thứ hay buông bỏ?…
✨ Có một nỗi nhớ ta chẳng thể gọi tênLà nhớ về người mình yêu thương tha thiết... Pensée, nghe thì có vẻ thơ mộng thật đấy. Pensée, là một loài hoa, cũng là một nỗi nhớ. Pensée, là tình yêu và sự tương tư tôi dành cho em✨ ColorMyPensée, Roseanne.. ví nỗi tương tư của mình là một bức hoạ, tự tôi thề rằng sẽ chẳng để ai 'color' ngoài cô gái ấy. . không đơn thuần là nhớ nhung, 'clmpr' còn là 'chiếc hộp nhỏ' cất giữ tình yêu và tâm sự của tôi với em✨Không phải Rosé, cũng không phải Rosie, tôi đặc biệt muốn gọi em 'Roseanne'.. cái tên nhẹ nhàng mà thật kiên định. cái tên mang cảm giác 'em là chính em', nhất định không phải ai khác. cái tên khiến tôi bất giác thốt lên dù là cả trong giấc mơ✨ Là Roseanne, đoá hoa mãi nở rộ. em biết không? tôi thích hoa, nhưng tôi lại càng thích em nhiều hơn hết thảy . em hẳn là bông hoa thuần khiết, ngọt ngào mà tôi trân quý nhất. em như một cành iris, cô gái giàu nghị lực luôn đặt ra mục tiêu để cố gắng . đứng giữa muôn vàn bông dandelion, em giống chúng dù mỏng manh nhưng cũng thật mạnh mẽ . tặng em một bó lily, là tặng em thứ tình cảm trong sáng, thật tâm và chân thành. em biết ý nghĩa khi tôi cầm nhành hoa wisteria chứ? rằng tôi sẽ đợi lời hồi đáp của em, dù là bao lâu đi chăng nữa . genarium mang nghĩa hạnh phúc của tôi là em, cũng là tôi sẽ khiến em hạnh phúc. ngày trên tay em xuất hiện loài hoa forget me not, tôi dặn bản thân rằng đời này kiếp này nhất định phải khắc ghi tên em, mãi mãi không để bông hoa ấy bị quên lãng✨ 'clmpr' ~ welcome you all…