tg ; after breaking up, i cry
sau chia tay, anh khóc.warn: lowercase, oe, hơi xàm xíu…
sau chia tay, anh khóc.warn: lowercase, oe, hơi xàm xíu…
Fanfic AllSenku, chi tiết xem thêm ở chap giới thiệu_Author: Wizthly (Wiz)Truyện chỉ được đăng tại Wattpad…
Tổng hợp những fic mà mình viết cho StanSen.…
Couple: HaJung…
Tổng hợp tùm lum oneshot/shotfic nhà Nhi nè🤗📖🍃…
ờ thì tại nghe Somewhere in time xg đọc vietsub tui bị suy á, nên là, tui suy mn cx phải suy, truyện chỉ tầm 3-4 chap th nma sẽ ngược nhaaa (chx xg truyện trc mà vt truyện khác quài :)))Warning: ooc, ngược…
jimin là một cậu chủ tốt, chăm sóc hai "chú cún" bị bỏ rơi, để đáp lại hai "chú cún" đó trả ơn một cách hơi kì lạ...*truyện thuộc về bản quyền sở hữu của @_glycstice, phiền vui lòng không mang ra ngoài, không chuyển ver nếu chưa có sự cho phép dưới mọi hình thức! by tử đằng;; hạ chí.…
I strangled you to death without hesitation in ecstasy.…
CON AUTHOR LẦN ĐẦU VIẾT TRUYỆN SẼ KHÔNG TRÁNH ĐƯỢC NHIỀU CHÚT CRINGE TRONG LÚC VIẾT. HÃY CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC!…
siêu mê cp này luôn nên viết…
- warning: văn bản lowercase. hôm nay tác giả thử một cách viết mới và nội dung chìm chìm nổi nổi này sẽ gây khó chịu cho các bác. - đây là một oneshot, không phải là một serie.…
"chìm vào cơn mơ chóng vánh, về một mai khi ta đã thoát khỏi chốn ngục tù đen đúa, khi ta trải qua những tháng ngày bình dị mà sống. không phải một viên ngọc thô tồn tại cả ngàn năm, không phải một linh hồn mắc kẹt chốn dương gian hàng thế kỷ, chỉ là một sinh vật bình thường với cuộc đời bình đạm."***warning: lowercase.…
Thể loại: xuyên thư, trọng sinh, tiên hiệp, tu chân, hệ thống, niên hạ, 1×1, HEEdit: maichanĐộ dài: 93 chương+ PNTình trạng bản gốc: Đã hoàn thành Tình trạng edit: HOÀN Văn án:Sách nói: văn có tranh luận, mới thật là văn hay.Vì thế, Lâm Tiêu vặn vẹo mà xuyên qua quyển sách này, bất chấp hết thảy tranh cãi "Nữ chính đùa giỡn, không xứng với nam thứ", "Nam thứ không được yêu, cầu giải cứu","Buông tha cho nam thứ", "Nam thứ mới là nam thần, tác giả không nên yêu sinh hận", cười tủm tỉm mà tiếp tục quán triệt -- hắn ngược nam thứ vô số lần, còn để nam thứ lưu luyến chờ đợi nữ chính như lúc đầu.Vì thế, trong sự oán niệm của mục bình luận sách mọc cao như núi, hắn xuyên rồi, xuyên thành... sư tôn của nam thứ.Bình luận sách gợi ý - bù đắp cho nam thứ, thương tiếc nam thứ, tiêu trừ tội nghiệt, nếu không, oán niệm của độc giả sẽ hóa thành roi da đánh ngươi.Lâm Tiêu nhìn thiếu niên tuấn lãng dương quang im lặng trước mặt - sủng thì sủng đi, dù sao năm đó vì ngược... khụ khụ nam thứ, nam chính là ai ta cũng thường xuyên quên...Nhưng mà... Nhưng mà!Cái này lúc nào lại hắc hóa tinh phân, tính cách tiêu biểu trước kia "XX, vì ngươi, đau khổ gì ta cũng có thể ăn" biến thành - "Sư tôn, vì ăn ngươi, thời điểm ta cái gì cũng có thể không ăn, liền độc ác đáng sợ đây?!"Chậm đã, đừng kéo quần ta, vi sư cảm thấy còn có thể bù đắp một chút!Tấn Giang ngân bài đề cử:Thiên chi kiêu tử gặp biến đổi lớn bị cắt cụt chân, thân nhân bằng hữu sụp đổ, vì báo thù, hắn đem chính mình ngụy trang thành phế vật chỉ dám mượn tiểu thuyết ng…
sáu lần gã và em gặp nhau, cả vô tình lẫn cố ý.warning: lowercase.…
Au : JinAloveT6Cover : TaegangerDevil ( Mon )Tên fic mình không thay đổi. Và đã nhận được sự đồng ý của au gốchttps://www.wattpad.com/story/85320965?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=taeganger-devil&wp_originator=hekcpkgvz8e3lar5mjaijylsmque4wenbrghgeguymkqqusxihbkpeqeoywl7qpzrgoovve7y3y%2fcypcstmg7s9%2bhjach1arg4v1csq49iiaqk8o88t%2fdds8mr4%2botsy&_branch_match_id=682781412827111943…
"mảnh hồn thắm đã khô, mắt thu đã chẳng còn, lòng vương vấn cố nhân. tình giấu chốn nơi nao, em hỡi?"***warning: lowercase.…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…