/Fanfic DomicMasterD/Những Mẩu Chuyện Nhỏ
Mặc kệ thế giới ngoài kia ship chục cái thuyền cho hai anh nhưng toi vẫn thích cái gapsize của hai ảnh quá trời quá đất nên tui mang tới cho những người lì trên chiếc thuyền DomicMasterD chiếc fanfic này…
Mặc kệ thế giới ngoài kia ship chục cái thuyền cho hai anh nhưng toi vẫn thích cái gapsize của hai ảnh quá trời quá đất nên tui mang tới cho những người lì trên chiếc thuyền DomicMasterD chiếc fanfic này…
em sai..…
" Đa số chúng ta đều nghĩ rằng tình yêu sẽ bù đắp hết tất cả những tiếc nuối trong cuộc đời, nhưng ta đâu nào biết được điều tạo ra tiếc nuối nhất đó chính là tình yêu "…
Chuyện kể về nàng công chúa bị dính lời nguyền cần một nụ hôn để hoá giải nó…
❗Tất cả chỉ là tưởng tượng, vui lòng không lồng ghép vào đời thực.❗…
"anh đang cố gắng để đến đây nhanh nhất có thể và chiều nay thì anh ngồi trên máy bay niệm phật em ạ.""thôi, quan trọng nhất là đã đáp xuống an toàn là tuyệt vời rồi."…
em bé của đăng dương giận rồi…
Author : jackkicm.Pairings : Jack - Phương Tuấn, K-ICM - Khánh và một số cái tên khác ....Disclaimer : Ngoại trừ tên của mấy người nêu trên, tất cả những gì còn lại là của tớ.Rating : T.Category: romantic, funny... sad - maybe :)Poster design by: Sau_sau1807Summary: Chỉ là một câu chuyện về "tình bạn thân" dưới sự tưởng tượng của tớ :D.…
Trong cả vạn cách để kết bạn. Trần Đăng Dương lại chọn cách tồi tệ nhất, trong cả vạn người muốn kết bạn với Lê Quang Hùng, Trần Đăng Dương là kẻ xấu xa nhất .....Tình cảm của tôi không đáng giá, em cứ lấy ra chà đạp, tình cảm của em rất đáng giá, nên em đừng đòi lấy lại nữa được không?"…
Một hôm, thiếu niên ngốc nghếch, ngây ngô, ngờ nghệch-Trần Đăng Dương vô tình gặp được hiệp khách Lê Quang Hùng trong một lần chuồn xuống núi, thấy người ta tuấn mỹ, một thân võ học cao siêu, thế là cậu liền muốn đi theo y, đòi kết bái huynh đệ cho bằng được.Y không thể lay chuyển được cậu, đánh không lại, chạy không thoát, buộc lòng phải kết bái với Trần Đăng Dương. Từ đó trở đi y có một thêm đệ đệ (lang quân) ngốc nghếch.…
Được lấy ý tưởng từ phim "Cương thi tiên sinh"Lấy bối cảnh thời dân quốc.tiểu đạo sĩ Lê Quang Hùng và đại đội trưởng Trần Đăng Dương...…
chỉ có những người không có người yêu mới thấy mùa đông lạnh…
- yêu và được yêu là như thế nào?- dễ lắm, để domicmasterd chỉ cho.…
Dương Domic đang buồn rầu vì không thành đôi với crush thì tự nhiên có đàn anh khối trên cưa cẩm một cách khó chịuNhiễu sự vô cùng nhưng bỗng một ngày không có thì lại nhớ…
Khi bạn làm việc trong giới giải trí, và trợ lý của bạn nhan sắc còn nghịch thiên hơn cả bạn, bạn có cảm tưởng gì????Nhà người ta, fan hôm mộ, kim chủ thì chỉ để ý tới minh tinh, diễn viên, nhà cậu, ai ai cũng chỉ mê trợ lý.Quang Hùng: Dương, không ấy anh ra mắt công chúng đi, để tui làm trợ lý anh cho.Đăng Dương: Anh từng làm thế thân cho cậu rồi, nếu như phải ra mắt công chúng, anh sẽ là người thế thân, danh tiếng không tốt.Quang Hùng nghiến răng nghiến lợi: Anh thật sự nghĩ tới chuyện ra mắt hả?!…
⚡⚡⚡ở đây có ⚡Cảnh báo!!: nsfw. Từ ngữ thô tục. KHÔNG CÓ THẬT!!…
người việt nam thì ăn gà luộc chấm muối chanh đi chứ?…
Anh Sơn nhận lời mời tham gia game show 2n1d để gặp em Hiếu. Nhưng em Hiếu làm anh ghen rồi."Bé ghen hả""Ai ghen!?"Ủng hộ Cá 🐟 nhé!…
Project Chapter25 for DomicMasterDHE, mafia, trả thùVăn ánĐêm hôm đó, chất độc trong cơ thể anh phát tác, từng cơ quan nội tạng đều đau đến nghẹt thở, lồng ngực khó khăn hô hấp."Sao lại phát tác trước thời hạn rồi...khụ...""Hùng!"Quang Hùng mơ hồ nhìn thấy hình bóng của Dương hớt hải chạy vào, cái ánh mắt đó...quả thực là ánh mắt lần đầu tiên anh gặp được cậu. May mắn trước khi chết, còn được gặp ánh mắt này lần hai."Hùng...anh không được ngủ, tỉnh táo lại cho tôi, tôi giao việc cho anh bây giờ...tỉnh lại đi..."…
Trần Đăng Dương rời làng quê theo đuổi giấc mơ ngôi sao, bỏ lại Lê Quang Hùng với nỗi nhớ thầm lặng dưới gốc đa đầu làng.Mười năm trôi qua, Dương thành công rực rỡ bên ánh hào quang, còn Hùng vẫn ở lại, chờ đợi qua từng bài hát anh sáng tác.Rồi một ngày, họ gặp lại nhau ở quê nhà.Liệu người có ước mơ có dám quay đầu nhìn về người đã chờ đợi suốt bao năm?…