Âm nhạc, thứ có thể cứu rỗi linh hồn người nghe khi họ đang ở tận cùng tuyệt vọng.Vào một ngày trời đông u ám, Thanh Bảo dạo bước quanh thành phố với tâm trạng không mấy tốt đẹp. Dường như không khí nhộn nhịp xung quanh cũng chẳng khiến chàng trai u buồn ấy vui vẻ được hơn phần nào. Nhưng rồi, tiếng dương cầm trong trẻo vang lên thu hút sự chú ý của cậu. Hình ảnh người đàn ông với bộ vest trắng khẽ lướt những ngón tay thon dài của mình trên phím đàn được cậu thu vào tầm mắt.Chỉ với vài nốt nhạc, một khoảnh khắc ngắm nhìn ngắn ngủi đã khiến trái tim đang dần vỡ nát của cậu được sưởi ấm. Và có lẽ trong trái tim nứt nẻ ấy hình bóng của người đàn ông kia đã chiếm lấy một góc nào đó rồi.…
Tịnh Yên- một người con gái trầm lặng và hiền hòa như chính cái tên của cô...Khánh Khang- một chàng trai tính tình phóng khoáng và có phần ương ngạnh đã bị chính sự hiền hòa đó làm cho xao xuyến...Định mệnh để hai người gặp nhau, cả cậu và cô đều không ngờ được sẽ có ngày mình bị rơi vào lưới tình ngang trái.Cô bị bệnh...và cái chết sẽ là một điều không còn xa vời đối với cô..."Cậu đang thương hại tôi chỉ vì tôi sắp chết sao? Cậu nghĩ tôi cần sự giả tạo đó của cậu sao?""Nếu cậu coi rằng đó chỉ là sự thương hại thì tôi muốn lấy danh nghĩa của sự thương hại đó để được ở bên cạnh cậu..."~Tác giả: Nokuri (Chồn đại tiên)~…
Bên kia đồi hướng dương là cánh đồng hoa cải rộ.Mặt trời mọc, mặt trời lặng. Sao người đi xa vẫn chưa về.Mùa hè đến mùa hè qua.Hoa cải nở rộ, hoa cải lại tàn. Sao người chẳng đến ngắm.Có cô gái nhỏ cắt cỏ bên kia đồi hướng dương trên cánh đồng hoa cải rộ. Màu hè cô cắt cỏ, mùa hè cô cắt cỏ, mùa hè cô cắt cỏ.Rồi một ngày kia người ta không thấy cô cắt cỏ nữa. Mà năm này hoa cải cũng chẳng nở hoa.Hướng dương là hướng về phía mặt trời. Còn cô gái cắt cỏ thì hướng về tình yêu, về chàng trai chăn cừu đi từ bên đồi hướng dương ghé qua cánh đồng hoa cải.Mây trôi nước chảy, thời gian như đưa thoi. Đợi người ta đợi được. Nhưng thời gian không đợi được chàng.Năm nào hoa cải cũng nở. Chỉ là chẳng còn nhìn thấy cô gái cắt cỏ năm xưa.…
" Thế gian này, anh chỉ dám yêu mỗi mình emNhững khung cảnh tuyệt đẹp nhấtMỗi phân cảnh đều là hình bóng emTình đầu luôn nhớ mãi không quên"(Đẹp nhất khi lần đầu gặp gỡ - Tôn Tử Hàm) "Cô vì bài hát đó mà viết nên một tiểu thuyết lãng mạn, vì bài hát đó mà làm anh trở thành nam chính trong tiểu thuyết của cô, và ai mà biết được, cô lại vô tình trở thành nữ chính trong chính câu chuyện mà mình đã tạo nên, và ngay bây giờ, anh trên sân khấu lại hát chính bài hát này chỉ dành cho cô.... cuộc đời thật nhìều thứ thú vị, mà chẳng ai có thể đoán được, và điều thú vị nhất trong cuộc đời em, là được trở thành mối tình đầu của anh... Hàn Thiên Du"…
Min Ho tình cờ nhặt được cuốn nhật ký của một cô gái tên Seol Ah bị chẩn đoán mắc bệnh nan y. Nhưng cô luôn coi điều này như một sự giải thoát cho cuộc sống bế tắc của mình. Qua từng dòng nhật kí vào khoảng thời gian cuối đời, Min Ho luôn cảm nhận được những nét đẹp trong tâm hồn cô và mọi điều thống khổ cô đang phải gánh chịu. Seol Ah gửi gắm những nỗi niềm tiếc nuối, hoài bão của mình còn dang dở khi sắp phải rời xa thế giới này vào cuốn nhật ký. Đọc được tâm nguyện của cô, Min Ho quyết định tìm địa chỉ của cô gái theo những manh mối trong từng trang nhật ký kể về những điều diễn ra trong cuộc sống hằng ngày của cô. Anh hạ quyết tâm sẽ giúp cô thực hiện những ước mơ, tâm nguyện còn dang dở trong khoảng thời gian cuối đời của Seol Ah.…
Musume o sodateru no mo tanoshiRaising a daughter is also funNuôi một đứa con gái cũng thú vịCâu chuyện kể về hành trình nuôi dạy một cô bé của một sinh vật không xác định có hình dáng con người . Sinh vật ấy đã thấy cô bé đơn độc trong một ngõ nhỏ và quyết định thử sức nuôi cô bé ấy như đứa con gái của mình . Mang trong mình cái tên Yuki Shiawase , cô bé ấy có mái tóc trắng như tuyết cùng với tính cách vui vẻ , rạng rỡ nhưng rồi tính cách ấy đã bị phai mờ sau khi cô bước qua tuổi 16 . Vậy truyện gì đã diễn ra bên trong con bé , liệu đó có phải là sự hiểu nhầm của "người cha" về "cô con gái" của mình ?…
Ohm là giám đốc công ty Pawat Media Group, bình thường là kiểu người rất lạnh lùng nghiêm khắc, thực chất ảnh hướng nội không muốn giao tiếp nhiều. Bí mật là thích đọc tiểu thuyết lãng mạn. Vào ngày nghỉ ảnh quyết định ra ngoài chạm cỏ-ý là tự đi mua sách chứ không mua onl nữa. Bình thường bận vest ngầu ngầu đồ chứ ra ngoài là phải ngụy trang, áo thun + hoodie, quần jeans tóc rũ rượi và cặp kính dày cộm che nửa khuôn mặt, đi dạo thì thấy tiệm sách xinh xinh nên vô mua, gặp được em chủ tiệm sách Nanon dễ thương vô cùng, lựa sách theo reviewer trên mạng, lựa sao trúng tiểu thuyết boylove đọc ghiền luôn. Ghé lại lần 2 thì trúng tiếng sét ái tình, tóm tắt vậy thôi.…
Tên: Chuyện tình Huynh trưởng [ Harmione ]Tác giả: NamNgc5Tóm tắt: Kể về những câu chuyện hằng ngày của hai Huynh trưởng nhà Gryffindor: Harry và Hermione trong năm thứ Năm tại trường Hogwarts.Lưu ý: Đây là Fanfiction. Trong câu chuyện, Ron sẽ không được làm Huynh trưởng mà thay vào đó là Harry, cùng với Hermione.Gởi tặng các Harmonians.…
"Dấu yêu ơi, gởi anh cánh hoa này.Dẫu bây giờ hoa đã tàn đã úa.Chỉ mới đây thôi hoa vẫn còn rực rỡ .Như chúng mình từng vui vẻ bên nhau.Chuyện tình mình bao mật ngọt đớn đau .Xin đừng quên, xin đừng quên anh hỡi.Dấu yêu ơi, lời hoa này xin gửi .Thay lời trái tim tha thiết nguyện cầu -John Ingram-"Đây là lần đầu tiên tớ viết truyện nếu có gì sai sót mong mọi người bỏ qua. Tớ thích HunHan lâu lắm rồi nhưng hôm nay mới dám viết truyện này. HunHan chính là chân ái của cuộc đời tớ. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ❤…
Đang vừa ăn bánh tráng vừa ngắm mấy anh khối trên chơi cầu lông, thì từ đâu bay tới một trái banh phi thẳng vào Thảo. Thảo ngỡ ngàng, ngơ ngác, bật ngửa ra đằng sau.Con Ngọc thấy bạn mình như vậy thì liền đỡ dậy hỏi có sao không.Tưởng ai, hoá ra là thằng Hải!Con Ngọc lớn tiếng nói:-Chơi kiểu gì vậy?! Trúng Thảo rồi nè!Hải chỉ nói đúng hai chữ khiến Ngọc và Thảo tức điên:-Xin lỗi.Thảo xoa xoa đầu:-Không biết sau chuyến này có bị ngu không trời?-Mày yên tâm, có bao giờ thông minh đâu mà sợ!Nó bị lời nói của bạn thân mình "đâm cho chảy máu".Từ giây phút bị "trai đẹp" ném banh vào mặt, nó ghét lại càng ghét hơn. Nó tự hứa với bản thân rằng không trả thù đời không nể.…
Đây là bản thảo tớ soạn trước để phục vụ cho việc vẽ truyện sau này(nếu thành công)Warning:bối cảnh và diễn biến trong truyện đều một phần không có thật,nhân vật thuộc quyền sở hữu của tớ,truyện có yếu tố gây hài theo kiểu mất dạy chấp nhận được và có couple nữ x nữ nam x nam nên mong cậu sẽ tôn trọng tác phẩm của tớTruyện xoay quanh cuộc sống thường ngày ở khu trọ, trường học, chỗ làm,...của 3 sinh viên tỉnh khác,chính xác hơn là 3 con tỉnh chẵn mới dọn lên thủ đô là: Vũ Bá Ninh, Hoàng Anh Thư và Trình Tiểu Đan Bối cảnh truyện khá rộng và dự là sẽ có khá nhiều nhân vật phụ cùng câu chuyện riêng của họMong rằng tớ có thể phát triển được bộ truyện này đến cuối-kcp27n-…
- "Chúng ta .. quay lại được không ?" Từ Đình đưa tầm mắt ra phía trước, hướng thẳng về phía cô. - "Giờ anh muốn nói gì, anh nói đi, em sẽ nghe. Còn quyết định của em vẫn như vậy, không thể thay đổi." - Hiểu Khánh cố giấu sự run rẩy, đưa ánh mắt bình thản nhìn anh.- "Anh cũng không rõ nữa, tại sao giờ em lại là người lắng nghe anh cơ chứ ? Vốn dĩ là anh muốn an ủi em mà .. Anh không muốn để mất em, nhưng ngay cả tư cách giữ em lại anh cũng chẳng có. Đến cuối cùng, em vẫn luôn dành cho anh sự tử tế như vậy, sự tử tế mà anh không đáng được nhận." Hiểu Khánh quay đi, tránh ánh mắt đau đớn của Từ Đình. Cô không muốn mình lại phạm sai lầm thêm một lần nữa. "Dừng ở đây thôi, đừng dằn vặt nhau thêm nữa." Nói rồi, cô quay người nhanh chóng rời đi.…
Michael Wheeler, chàng hoàng tử đào hoa của trường trung học Hawkins, là một tay chơi khét tiếng mang vỏ bọc nổi loạn, ồn ào để che giấu một tâm hồn đầy sự tự ti và sợ hãi.Jane Elizabeth Ives, Hội trưởng Hội học sinh quyền lực, là một "Nữ hoàng băng giá" luôn dùng những quy tắc cứng nhắc, sự hoàn hảo và lý trí sắt đá để tự vệ trước thế giới.Hai người họ vốn dĩ là hai nam châm trái dấu, là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng nam châm trái dấu vẫn luôn hút nhau…
Tên đầy đủ : Kẻ Lang Thang Có Trái Tim Của Chiếc Bàn LàSố phận đầu tiênLời Mở Đầu:Tôi là Morena - TràTôi không sống ở đâu lâu. Người ta gọi tôi là kẻ vô gia cư, là kẻ lang thang, là kẻ bỏ trốn khỏi chính cuộc đời mình.Nhưng thật ra, tôi chỉ đang đi tìm một nơi khiến trái tim mình thôi run rẩy mỗi khi thức dậy. Tôi đi qua thành phố này đến thành phố khác, để lại vài ánh nhìn chưa kịp nhớ, vài vết chân chưa kịp xoá.Tôi bắt đầu viết cuốn sách này từ lúc tôi ở Florence. Một thành phố cổ. Một ngày nắng nhạt. Và một trái tim đầy vết xước.Tôi từng là một đứa trẻ 13 tuổi-hay im lặng, hay lo, và dễ buồn. Tôi nghĩ mình cần phải khác đi để được thương.Không. Tôi chỉ cần được nghe thôi…
Thời gian phải chăng là thước đo tình cảm chính xác nhất? Nhờ có thời gian, em mới biết cảm giác được yêu anh, cảm giác được ở bên anh, và... phải hối hận vì tất cảYêu nhau , nhưng không thể đến với nhau, chúng ta như 2 đường thẳng song song , ko thể gặp nhau, lỡ có 1 đường chéo hướng về phía anh, em chỉ lẳng lặng nhìn theo thôi... Xin em, đừng trốn chạy tôi, đừng lạnh lùng với tôi. Bao ngày tháng qua, tôi đã phải cô đơn biết bao nhiêu. Vất vả lắm mới tìm đc em, tôi sẽ ko để em đi mất đâu.Đúng, trc đây 2 ta như 2 đường thẳng song song, nhưng từ khi gặp em, cuộc đời tôi lỡ rẽ ngang rồiThực hư câu chuyện xin mời các bạn đón đocj…
WARNING VỀ CÂU CHUYỆN: Cringy ,lesbian,xàm,trẩuCâu chuyện nói về tình yêu của 1 cô gái les , cả 2 là cupid trên xứ sở tình yêu đó .Tóm tắt :Cô gái nhân vật chính gặp đc 1 ng con gái xinh đẹp , dễ thương và thân thiệnCả 2 yêu nhau, và có nhiều lúc cãi nhau nhưng họ ko rời bỏ nhau ❤️Đây là 1 chút backstory của câu chuyện mà các bạn sắp coi:Nhân vật chính(Toruda Linda) bị hành hạ bởi mẹ kế của mình sau khi mẹ đẻ chết .Bị em gái trong trường hành hạ . Cuối cùng cô ấy chọn cái chết , cô ấy nhảy lầu ở trường mình.Người yêu nữ chính( Retores Olivia) lúc trước là bạn của cô ấy , sau khi thấy bạn mình chết cô ấy bị trầm cảm , mỗi ngày đều cắt khuỷu tay mình . Sau đó không chịu nổi nữa và làm điều tương tự. Nữ chính: Linda TorudaNgười yêu nữ chính:Olivia RetoresEm gái nữ chính , kẻ bắt nạt:Windy TorudaMẹ nữ chính:Wendy TorudaMẹ kế nữ chính: Kamoko rendy Chúc bạn đọc truyện vui vẻ ! Mong mình có thể làm bạn vui trong ngày mới!…
Sau khi kết thúc trận chiến giữa con người và Mcr thì ko ai thấy Leviathan đâu. Người ta cho rằng anh đã bị giết nên mọi chuyện dần lắn xuống và anh đc chìm vào lãng quên. Nhưng ko ai biết rằng anh thực sự còn sống và đang ở chiều ko gian khác chúng ta...Một cuộc đời mới được bắt đầu!_____________________________Tác giả: Nhạc TuyềnCouple chính:Magnus x Leviathan.Akasha x Leviathan.Couple phụ:DabiHawkBakuTodo.Thể loại: Fantasy, Siêu năng lực, boylove, Girlboy (nữ công nam thụ), lovestory, fanfic, action,...Nhân vật được thêm:-Parti, em gái Leviathan ( nhân vật phụ nên khá mờ nhạt )Lưu Ý: OOC Và lệch nguyêng tácCấm đục thuyền dưới mọi hình thức và trên mọi mặt trận!NOTP mời out ko nhận gạch đá!Truyện do tôi nghĩ ra(có mượn một chút ý tưởng từ truyện khác)Cấm sao chép ý tưởng hoặc đem truyện đi du lịch khi chưa có sự đồng ý của tác giảNhân vật của Jaki Natsumi2Truyện đc liên kết với bộ LHMS Và BNHAChúc mọi người xem vui vẻ…
- Hạo Thiên, trời đang mưa đấy anh ạ.- Cậu là ai? Sao cô biết được tên tôi?- Đừng lo anh, em vẫn sẽ luôn che chở cho anh mà- Đồ thần kinh!...- Hôm nay trời nắng đẹp quá ta!- Trời lại mưa nữa rồi anh ơi...- Lại là cô à?- Đừng sợ, em vẫn đang ở bên anh mà.- Đồ dị hơm này! Mau cút đi!...- Ước gì trời có thể có một chút ánh nắng nhỉ? Hạo Thiên này, anh làm được không?...- Nguyệt Minh! Tôi muốn thử đặt mình vào vị trí của người mà em nhắc đến!- Tại sao phải đặt mình vào một thân phận đau khỏi như thế? Sống cứ là chính anh không phải tốt hơn sao?...- Hạo Thiên, em chưa bao giờ thích trời nắng cả. Trời tuy đang mưa nhưng em thấy được cầu vồng rồi!...- Hạo Thiên, trời đang mưa to lắm luôn đấy anh ạ! Anh đã kể cho em rằng anh cực kì ghét trời mưa mà. Ngày nào em cũng tới thăm anh nhưng lần này hãy để em ở lại thêm một chút nữa nhé. Chỉ một chút thôi!...- Làm sao để trời nắng lên?- Em không biết. Em chỉ gặp anh khi trời mưa thôi. Trời nắng không phải lúc nào cũng tốt đâu anh nhỉ?......Tôi hiểu rõ cảm giác khi yêu như thế nào, tôi cũng đã nhận ra tôi đã thích em đến nhường nào. Vậy mà, lại để em bị một người đàn ông khác mang đi, bị hãm hại, lợi dụng mà chỉ biết đứng nhìn và buông ra những lời an ủi vô dụng...…