Tôi đã sống một cuộc sống cao trung bình thường như bao nữ sinh khác. Tôi đã cố cho qua những chuyện người khác nói gì về Tôi và cố quên đi quá khứ của mình. Ai ngờ nào lại có ngày này, cái ngày định mệnh ấy, Tôi đã gặp được Anh. Anh đã thay đổi chính tôi và cả thế giới này của Tôi.…
Định mệnh của nhau là một câu truyện teen dành cho tuổi học trò. Truyện xoay quanh về hai nhân vật chính đó là Hướng dương và Âu Phong.Hướng Dương : một cô nàng đầy sức sống ngây thơ xen lẫn một chút bướng bỉnh và đặc biệt cô nàng này rất dễ bị lừaDương Âu Phong: một chàng trai mang một vẻ ngoài lạnh lùng vô tình nhưng bên trong chàng trai là một người khá ấm áp--Liệu vẻ ngoài lạnh lùng này sẽ tan biến khi có một ánh nắng chiếu qua chăng!!---…
Một vị pháp sư chuyển sinh thành con quạ và cuộc sống an nhàn của ông.LƯU Ý: Đây là bản viết lại từ bộ chuyện cũ tui viết hồi năm 2022 với mục đích viết tiếp cũng như để cải thiện lại một số phần đã viết. Mọi người đọc cho vui chứ tui viết cho đỡ chán chứ ko nghiêm túc với bộ này đâu. Nếu thấy mn đọc nhìu thì tui sẽ suy nghĩ lại sau 😗…
"Mình chia tay đi" Kiều Na lạnh lùng liếc nhìn người con trai bên cạnh. Lục Cảnh Vũ vẫn bình thản gõ bàn phím laptop, trêu chọc: "Trước khi gặp anh em quên uống thuốc rồi à, hay muốn anh bế em ra phía đằng kia bón thuốc cho em." Vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía cánh cửa phòng nghỉ trong văn phòng. Mặt Kiều Na đỏ như trái cà chua, nổi nóng đứng dậy quát người đàn ông đang tươi cười trên bàn làm việc: "Đồ lưu manh"…
Câu chuyện tình yêu từ thời còn là những cô cậu trung học nhưng xa cách nhau vì những hiểu lầm trải qua bao tháng năm họ cuối cùng đã gặp lại được nhau lúc đã trưởng thành liệu có quay lại được với nhau và cùng có khởi đầu mới hay không. Hãy cùng nhau khám phá những bí mật được chôn giấu trong chuyện tình yêu đầy cung bậc cảm xúc này.📌Hãy nêu lên ý kiến của các bạn cho câu hỏi cuối mỗi chap để chúng ta thảo luận. ____________________________________________________________________________________________📌Trans and Editor by BắpLôngBông…
Tên truyện: Bần tăng không muốn làm ảnh đế.Tác giả: Đào Ẩn Dật.Văn án:Đây là một thiếu niên võ tăng bị anh em sinh đôi hố, tiến giới nghệ sĩ, kết quả không cẩn thận trở thành ảnh đế. Hứa Trăn là cô nhi lớn lên ở chùa. Lão chủ trì một tay đem cậu nuôi lớn, hai người tuy không phải cha con lại hơn hẳn cha con. Hứa Trăn vốn định sau hai mươi tuổi chính thức xuất gia, dưỡng lão cho sư phụ. Kết quả, năm 18 tuổi, một người tự xưng là anh trai cậu lại liên hệ tới nói mẹ ruột qua đời, hỏi cậu có muốn tới bái tế hay không. Hứa Trăn cân nhắc thật lâu sau, cuối cùng vẫn là nghe theo kiến nghị của sư phụ: 'Hồng trần thế tục, xuống núi đi xem rồi quyết định'.Nhưng mà, dưới chân núi chờ đợi cậu lại là...... Anh em sinh đôi của cậu thân là nghệ sĩ tuyến mười tám đem cậu ném ở nhà làm thế thân, chính mình chạy!"Tiểu sư phụ, cậu giúp tôi một lần đi!" Người đại diện của anh trai khóc không ra nước mắt."Xin cậu đó, giúp tôi một chút, không diễn được cũng không sao."Hứa Trăn nhìn xấp tiền 5 vạn đỏ rực trước mắt, hơi do dự.Cậu nhớ tới sảnh chính của miếu quanh năm mưa dột, cùng với Tàng Kinh các run run rẩy rẩy, trong lòng bắt đầu tính toán."Bần tăng một lòng hướng Phật, chưa được thiền tâm, sao có thể tùy tiện bước vào chốn hồng trần..."Hứa Trăn một mặt nghiêm túc nói: "Đến...thêm tiền."Ps: Đây là lần đầu tiên mình edit nên có gì sai sót thì mong được mọi người góp ý ạ, mình cảm ơn.…
Author: MiukiutiBeta: Nhok TairaBiCouple: Hơi một chút Thiên NguyênVương Nguyên luôn thể hiện mặt hoàn mĩ của bản thân dưới mọi ánh đèn sân khấuCậu luôn dùng nụ cười mĩ mãn để hoàn thiện nhiệm vụ của mìnhNhưng có ai biết được rằng một Vương Nguyên như thế lại sợ ánh nhìn của mọi người đến nhường nàoĐây là oneshot đầu tiên của mình, nên không tránh khỏi sai sót, mong các bạn đọc thông cảmMặc dù viết không được hay nhưng đều là công sức của mình bỏ ra, vì vậy mong các bạn tôn trọng và không mang đi dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của mình~~~~Cuối cùng, chúc các bạn đọc vui vẻ…
Tâm sự và cũng có tí gửi gắm nhỏ. Đây không phải là truyện, mà là những lời tự thoại mà tôi nói với bản thân mình, hoặc là với một người invisible mà tôi nghĩ tôi đang trò chuyện cùng.…