"nghe bảo...em thích ngủ lắm nhỉ?"Một thế giới được tạo ra chỉ có em và anh. Nó không như tuế giới ở ngoài...thật không công bằng."Đúng thế, tại vì em thích mơ"Một ngọn đầu tràn ngập những hoài bão ước mơ. Ánh nắng chói chan bên ngoài thật khiến con người ta rung động."Vậy thì...Đi cùng anh nhé? anh sẽ dẫn em đi."Đi khám phá hết thế giới cõi mộng này.Và tôi là Măng Cụt. Tôi cũng sẽ là ngọc gió điều hướng em đi.…
𝘝𝘜𝘐 𝘓Ò𝘕𝘎 𝘒𝘏Ô𝘕𝘎 𝘓Ấ𝘠 Ý 𝘛ƯỞ𝘕𝘎 𝘋ƯỚ𝘐 𝘔Ọ𝘐 𝘏Ì𝘕𝘏 𝘛𝘏Ứ𝘊À,đây không phải my fic nên đừng hỏi sao cách viết khác=))Bé còn nhỏ nhưng viết fic hay lắm!! Hãy ủng hộ nhéePOV…
Crea bìa: @pisanglucu02 / Twitter- Chung AU với Iceblaze fanfictionWARNING: Fic này có Boboiboy Dark(nguyên bóng tối của Boboiboy, đây không phải canon chỉ là OC thôi), có thể Solar và Thorn sẽ bị OC nhưng tui sẽ cố gắng bám sát vào canon trong Boboiboy- Truyện xoay quanh cuộc sống của hai thanh niên Solar và Dark sau khi Thorn chuyển đến ở cùng- Các nguyên tố của Boboiboy là anh em được ra đời theo thứ tự: Earthquake, Thunderstorm, Cyclone, Blaze, Ice, Thorn, Solar, Dark. Solar - Dark là anh em song sinh nhưng Solar được sinh 23h59' tối ngày 3 tháng 3(trùng với sinh nhật Thorn) còn Dark được sinh vào 0h3' ngày 4 tháng 3…
tổng tài giận hờn người anh ew lên thuyền bỏ trốn ra biển, vì 1 vài sự cố mà mắc kẹp trên đảo, rồi dần dần phát hiện ra những bí mật đươc trôn dấu nơi này…
Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…