Ở đây chỉ có otp của mình, bạn đọc KHÔNG TOXIC. Nếu bạn không thích otp của mình hay các anh trai có truyện thì làm phiền lướt chứ đừng ở lại, mình không tiếp. Đây chỉ là Fanfic nên chỉ có tên là thật, còn lại đều là giả nên đừng bất ngờ khi thấy mọi tình tiết hay tính cách khác so với đời thực. ****************Đông lạnh, chúng ta đã có nhau ! Thu tan, chúng ta mất nhau vĩnh viễn...****************@Dorisa…
"Em đừng cười kiểu đó với người khác nữa."Đức Duy khựng lại, bàn tay đang cầm cốc trà sữa hơi run."Kiểu gì cơ?"Quang Anh không trả lời ngay. Ánh đèn phòng hậu trường hắt lên gương mặt Duy - yên tĩnh, sáng, và quá mức dịu dàng."Cái kiểu cười khiến người ta tưởng em có ý gì đó." - Giọng Quang Anh trầm, đều, không nhanh không chậm - "Trong khi... em chỉ hay cười như thế với anh."Duy cắn nhẹ môi, đôi mắt lảng tránh."Anh để ý kỹ thật đấy.""Với em thì anh luôn để ý."Quang Anh bước lại gần. Rất gần. Cái khoảng cách khiến tim Duy đánh trống trong lồng ngực."Từ bây giờ," - cậu nói chậm rãi - "đừng mang ánh mắt đó, nụ cười đó... cho ai khác nữa. Được không?"Duy im lặng.Một lúc sau, cậu nhỏ giọng, gần như là thì thầm."Vậy... anh tính làm gì với ánh mắt đó?"…
Hoàng Đức Duy đột nhiên nghe được suy nghĩ của ông anh thân thiết Nguyễn Quang Anh. Nhưng mà vấn đề đáng nói là những suy nghĩ đó hình như có hơi...quá phận.Trích đoạn nhỏ:Tôi là Hoàng Đức Duy, sau khi phát hiện mình nghe thấy được suy nghĩ của Quang Anh, tôi lập tức muốn kiểm chứng một chút. Vừa đến gần đã nghe thấy tiếng ai đó suy nghĩ trong đầu."Thay đồ cũng chẳng thèm kéo rèm. Cơ thể này... đúng là chỉ dành riêng cho anh ngắm thôi. Mấy cô fan girl ngoài kia mà thấy thì chắc chắn sẽ ngất lên ngất xuống mất. Haiz, biết sao được, quá non mềm, đưa ra ngoài thì các cô ấy thấy lại lăn đùng ra xỉu, tới lúc đó ai chịu trách nhiệm? Vì an nguy của thế giới, mình đành hy sinh giữ lại để ngắm một mình vậy.""Đi qua đi lại làm gì không biết, bộ đồ này trông cũng được đấy, tôn dáng phết. Nhưng mà cái cổ áo hơi rộng, lỡ cúi xuống lại hở hang thì sao? Lát nữa phải nhắc nhở mới được."Quang Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt nghiêm túc như giám thị coi thi. "Tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Em định mang bộ dạng này lên đài truyền hình quốc gia đấy à?"Miệng thì nói thế nhưng cái "đài phát thanh nội tâm" của anh ấy lại đang gào thét một bản tình ca sến súa khác hẳn."Trời ơi, cái môi kia sao lại hồng thế nhỉ? Nhưng mà nhìn cái quầng thâm mắt mờ mờ kia trông thương quá, tối qua chắc chắn lại thức khuya chơi game rồi đây. Phải bắt ăn sáng đầy đủ, lát mua cho hộp sữa chuối em ấy thích mới được."Tôi: "..."Anh có thể ngừng ngay cái sự mâu thuẫn nội tâm và ngoại hình không hả Nguyễn Quang Anh?…
𝗾𝘂𝗼𝘁𝗲𝘀: anh trầm ổn là vì tinh tú trên bầu trời của em, dù bóng đêm kia có hoang tàn thế nào, vẫn lấp lánh lung linh và đẹp đẽ vô hạn. - trên bầu trời của anh, em là lấp lánh duy nhất không thể thay thế.𝗽𝗮𝗶𝗿𝗶𝗻𝗴𝘀: meanie𝗰𝗮𝘁𝗲𝗴𝗼𝗿𝘆: kim mingyu x jeon wonwoo𝗼𝘁𝗵𝗲𝗿𝘀: cheolhan𝘄𝗮𝗿𝗻𝗶𝗻𝗴: textfic, hanahaki, ooc, SE, phần 2 có tag xuyên không, trùng sinh*hanahaki: hanahaki là căn bệnh được sinh ra từ mối tình đơn phương, khi có cảm giác thích một người nhưng chẳng dám bày tỏ, đau lòng cũng chỉ một mình chịu đựng. từ lồng ngực của người yêu đơn phương sẽ sản sinh ra những cánh hoa, rễ của nó dần phát triển và cắm sâu vào hệ hô hấp, người bị bệnh này sẽ tự động giải phóng những cánh hoa đó ra ngoài theo đường miệng.*fic này là một phiên bản khác của hanahaki. không phải cánh hoa, mà là lông vũ đen.*sẽ có bản fic chữ sau khi hoàn thành textfic.𝗮𝘂𝘁𝗵𝗼𝗿: cas♡⇨ tác phẩm dựa trên sự tưởng tượng của tác giả, vui lòng không gán ghép lên người thật và không mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của chủ nhà.…
"Nguyễn tổng thích vị thư kí của mình đến nỗi nhân viên cả công ty đều biết...ấy vậy mà cậu thư kí kia chẳng thèm ngó ngàng đến vị chủ tịch kia. Một cái liếc mắt cũng không"- Quang Anh, cậu không cưa được crush liền lôi bọn này ra hành hạ?-Nhưng cậu ấy...cậu ấy lạnh lùng quá...huhuhu-Nín...để mẹ Kiều nghĩ cách-Hức....nhớ thư kí Hoàng rồi- Tôi nghĩ là bản thân đã rung động với anh rồi sếp-Thật không chàng thư kí của tôi?-Thật đó...nên là anh đừng bày trò nữa, tôi "đổ" anh rồi…
Truyện chỉ lấy tên nhân vật, còn hầu hết các tình tiết đều là giả..Vì là oneshot nên chỉ có một chương thui, bộ này tớ ấp ủ cũng lâu rồi, tớ viết từ tháng 4 nhưng giờ mới tìm thấy bản thảo, trộm viáaaaa.Oneshot này sẽ là mỗi chương một câu chuyện khác nhau nhaaaa❤️..Truyện của tớ là độc quyền và dựa hoàn toàn theo trí tưởng tượng của tớ, nếu hợp nhau thì chúng ta ngồi lại bàn luận, không hợp thì rời đi để tránh các xung đột không đáng có nhé, cảm ơn các cậu vì đã chú ý tới chiếc ổ nhỏ và những chiếc fic nhỏ xinh của tớ ạ ❤️ Vui lòng không mang đi reup dưới mọi hình thức.…
Giới thiệuDuy - một bác sĩ tai mũi họng trẻ tuổi, lý trí và mạnh mẽ. Quang Anh - một ca sĩ nổi tiếng, rực rỡ trước công chúng nhưng lại kiên định trong tình yêu. Họ gặp nhau trong một lần khám bệnh, mập mờ trong những rung động khó gọi tên. Một đêm buông thả, một người muốn nghiêm túc, một người lại lùi bước. Nhưng trước khi có thể tìm ra câu trả lời, drama bùng nổ. Truyền thông soi mói, dư luận phán xét: *"Tình yêu sai trái?"*. Duy biến mất giữa tâm bão, không cho Quang Anh cơ hội giải thích. Hai năm xa cách, một người ra đi, một người ở lại chiến đấu. Nhưng tình yêu chưa từng nguội lạnh. Khi gặp lại, liệu họ sẽ tiếp tục bỏ lỡ nhau, hay lần này dám đối diện với trái tim mình?…
Nguyễn Quang Anh - rapper hạng A nổi tiếng, biểu tượng của ánh sáng và sự thành công, đứng trên đỉnh cao danh vọng với cả một thế giới ngưỡng mộ. Hoàng Đức Duy - nghệ sĩ piano tài hoa từng được săn đón khắp các nhà hát lớn trong và ngoài nước, giờ đây là bóng hình lặng lẽ của quá khứ, bị vùi dập bởi những tin đồn đen tối và sự ghen ghét của giới showbiz, đặc biệt là từ chính Quang Anh.Một cuộc đời tỏa sáng song hành với một cuộc đời dần tắt lịm. Giữa ánh hào quang và bóng tối, giữa thành công và thất bại, là mối quan hệ phức tạp đan xen giữa thù hận, nghi ngờ và những rung động dần hé mở. Khi quá khứ và hiện tại va chạm, liệu họ có thể tìm được sự tha thứ và cho nhau một cơ hội để yêu thương?…
Truyện chỉ lấy tên nhân vật, còn hầu hết các tình tiết đều là giả.Một em nhỏ đáng yêu, ngoan ngoãn, lễ phép chăm học chăm làm, lại có niềm đam mê với âm nhạc.Em gặp một anh lớn hơn mình, nhiều kinh nghiệm, trải qua nhiều khó khăn, và cùng có chung niềm đam mê với em nhỏ.Chẳng thể rõ mối quan hệ của em nhỏ và anh lớn là tình bạn hay tình yêu, nhưng em bé trân trọng mọi khoảnh khắc bên anh lớn lắm, và anh lớn cũng không ngoại lệ...Hào Quang Của Chúng Ta, hãy đi cùng nhau nhé!.Truyện của tớ là độc quyền và dựa hoàn toàn theo trí tưởng tượng của tớ, nếu hợp nhau thì chúng ta ngồi lại bàn luận, không hợp thì rời đi để tránh các xung đột không đáng có nhé, cảm ơn các cậu vì đã chú ý tới chiếc ổ nhỏ và những chiếc fic nhỏ xinh của tớ ạ ❤️Truyện chỉ thuộc duongnhi0302 bên Wattpad, các đường link khác là reup lại chứ tui không viết trên các nền tảng khác (nếu có tui sẽ để lưu ý sau)…
Truyện chỉ lấy tên nhân vật, còn hầu hết các tình tiết đều là giả. Truyện chỉ thuộc duongnhi0302 bên Wattpad, các đường link khác là reup lại chứ tui không viết trên các nền tảng khác (nếu có tui sẽ để lưu ý sau).Văn án nằm trong phần giới thiệu~.Truyện của tớ là độc quyền và dựa hoàn toàn theo trí tưởng tượng của tớ, nếu hợp nhau thì chúng ta ngồi lại bàn luận, không hợp thì rời đi để tránh các xung đột không đáng có nhé, cảm ơn các cậu vì đã chú ý tới chiếc ổ nhỏ và những chiếc fic nhỏ xinh của tớ ạ ❤️ Vui lòng không mang đi reup dưới mọi hình thức.…
vài ba cái chuyện trong group chat chữa lành ít dữ nhiều.warning: ooc, lowercase, tục, truyện không có gì là thật ngoài tên nhân vậtkhông mang fic lên các nền tảng mạng xã hội khác ạ…
"Người ta bảo rằng, không nên yêu bạn thân. Người ta cũng nói, yêu một người cùng giới là điều vô cùng khó khăn. Đức Duy thì hay rồi, em va phải cả hai."Ngọt, rất ngọt!…
Beta không thể bị đánh dấu, dù có truyền bao nhiêu lần pheromone đi chăng nữa, cuối cùng lượng pheromone kia đều sẽ tan biến cả, thế nên không thích hợp với một Alpha có tính độc chiếm quá cao.Nguyễn Quang Anh biết chứ. Nhưng hắn chỉ cần Beta này thôi, cậu không cần phải có pheromone, chỉ cần mỉm cười với hắn một lần cũng đủ khiến hắn ngày nhớ đêm mong.Không tài nào đánh dấu vĩnh viễn, thế thì từ sáng đến tối, từ sống đến chết, ngày nào cũng truyền pheromone vào người cậu, khiến cơ thể của chàng Beta này mãi vương mùi pheromone của hắn.Hết ngày dài lại đêm thâu, Nguyễn Quang Anh kề sát vào tai Hoàng Đức Duy, nói với cậu rằng: "Chúng ta là cặp đôi trời sinh."…
Trong tương lai, càng nhiều Omega đấu tranh từ chối thực hiện nghĩa vụ sinh sản của mình khiến cho tình hình dân số rơi vào tình trạng bị đe dọa nghiêm trọng. Đứng trước tình hình này, chính phủ buộc phải đưa ra quy định ghép đôi bắt buộc dựa vào kết quả phân tích độ tương thích giữa DNA của Alpha ưu tú và Omega ưu tú để tạo ra thế hệ sau ưu tú hơn.Và không có cách truyền thông nào nào có thể phù hợp hơn bằng việc đưa các nghệ sĩ trong giới giải trí ra làm mẫu để thúc đẩy sự ủng hộ đến từ các thế hệ sau. Và "tiểu thịt tươi" Omega đang nổi - Hoàng Đức Duy đặc biệt được chú ý bởi cậu ấy có DNA phù hợp với Nguyễn Quang Anh - chủ tịch công ty giải trí RHYDER Entertainment.Họ không chỉ bị ghép đôi mà còn bị chính phủ sử dụng hình ảnh như một chiến dịch truyền thông thúc đẩy cho việc khuyến khích thế hệ trẻ thực hiện theo chính sách của chính phủ.-------HE, có hoặc không có H, ngọt Tính cách của nhân vật được khai thác dựa vào tính cách thực tế của Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy.…
Tác phầm đầu tay của tôi dành cho Hugo và Lycaon. Hy vọng mọi người sẽ thích (⌒▽⌒)♡https://archiveofourown.org/works/68665141/chapters/177805286Đây là phiên bản tôi đăng trên AO3. Nhiệt liệt hoan nghênh các bạn ghé thăm ⊂( ̄▽ ̄)⊃…