22 Truyện
Linh hồn dị thể (Unknown - Soul)

Linh hồn dị thể (Unknown - Soul)

68 7 1

Tóm tắt câu truyện:Vào năm 68, một người tụ xưng danh là Igojh đã mở ra cánh cổng với nguồn năng lượng không xác định hay còn có tên gọi là Unknown, khiến cho cả thế giới rơi vào khủng hoảng và con người bị UN (viết tắt của Unknown) bắt làm nô lệ. Thế rồi, trải qua tám năm bị lũ UN thống trị đã có một nữ nhân đứng lên làm cuộc cách mạng nhưng trong giai đoạn đầu mọi người đều không đồng lòng và ý tưởng đó bị bác bỏ, vào ngày 17/2/68xx vì ý chí muốn tự do của nữ nhân nên cô đã đứng lên một lần nữa, bằng ý chí đanh thép nên cô đã khơi dậy được ý muốn tự do của tất cả mọi người.với câu khẩu hiệu: "Trong đời này rất nhiều khi cơ hội chỉ đến một lần nếu như chúng ta bỏ qua sẽ là mất đi mãi mãi. Sự im lặng đôi khi giết chết rất nhiều thứ cũng sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ." Ngày 6/8/68xx số người tham gia là 1,1 triệu người với mong muốn giành lại quyền tự chủ, cuộc chiến rất ác liệt nhờ người lãnh đạo tài ba nên cuộc cách mạng diễn ra một cách thuận lợi nhưng với thương vong là hơn nửa triệu người và từ đó, cuộc cách mạng do bà lãnh đạo hay với tên gọi August Revolution UN được lưu truyền mãi về sau và bà cũng chính là người lập ra vương quốc DLOPYFR (Khi bà chỉ mới 20 tuổi) với ý nghĩa "DLO" là nước tượng trương cho sự giàu có và thịnh vượng còn "PYFR" là tên của bà: Pyfr Apsdy…

Kami no Kioku

Kami no Kioku

95 20 10

Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…