pđtb; thích.
warning: lowercase.phúc đức trời ban, khổ qua mướp ngọt.…
warning: lowercase.phúc đức trời ban, khổ qua mướp ngọt.…
"mày bướng vl ấy?""thế có yêu em không?"@jenzlowa…
Trong một thế giới mà con người chỉ nhìn thấy hai màu đen trắng cho đến khi gặp được định mệnh, Phúc Nguyên - cậu sinh viên thiết kế năng động với nụ cười rạng rỡ - bỗng thấy thế giới bùng nổ sắc màu ngay giây phút va vào Lâm Anh, một đàn anh khóa trên điềm tĩnh và tinh tế. Thế nhưng, trớ trêu thay, thế giới của Lâm Anh vẫn chỉ là những mảng màu xám xịt vô hồn.Chấp nhận làm người "lệch pha" duy nhất, Phúc Nguyên bắt đầu hành trình dùng những bức tranh và sự chân thành của mình để "tô màu" cho trái tim đang khép kín của Lâm Anh. Liệu một tình yêu đơn phương từ cái nhìn đầu tiên có đủ sức mạnh để phá vỡ lăng kính xám và mang sắc màu đến cho người còn lại?…
khi nắng đã thôi rực rỡ.…
vào một ngày khủng khiếp toi đã viết 400 chữ để xả cơn đau, fic này là đoạn kết mới của ngày khủng khiếp ấy 😋 toi quá thương em nguyên để có thể cho em kẹt lại trong nỗi buồn 😋lowercase, ooc, nhân vật chỉ là trùng tên, không đại diện cho bất kì ai.9q tránh xa chỗ này ra 😔😔…
cái bạn cùng lớp đại học ít khi tiếp xúc nhưng khi tiếp xúc rồi thấy cũng không quá tệ.…
chào mừng đến với tiệm bánh rái cá 🦦 👋.anw thì truyện không cute chữa lành đâu ((((= đừng để bị chap 1 lừa…
allnhs| nhs bottom.|Warning‼️: occ, eabo, maybe r1?+,..."họ gọi thành phố này là nơi khó tồn tạinhưng đây là nhà"-song Hà Nội☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
tất cả mọi sự việc xảy ra trên đời này đều có ít nhất một nguyên do. tôi tin là vậy. còn bạn ?'đéo tin'- lê bin thế vĩ 2026 -lê bin thế vĩ là một con người của khoa học nên 100% nó không bao giờ tin vào mấy cái chuyện nhân duyên tiền định hay tình yêu sét đánh. nhưng thực tế đã chứng minh. không có gì là 100% cả, sẽ luôn luôn có một biến cố nhỏ có thể xảy ra dù xác suất rất nhỏ, gần như là không thể.…
Những chiếc oneshort cute cho những người cần chữa lành…
Từ một câu chuyện nhỏ sẽ đưa chúng ta đến đâu?------------ Một phiên bản khác của "Khoảng lặng"…
trúc mã trúc mã tới đây 🤓lowercase, ooc, nhân vật chỉ là trùng tên, không đại diện cho bất kì ai.9q tránh xa chỗ này ra 😔😔…
- Bạn là Alpha mà lại đi thích Beta à?- Ủa có người cấm hả... anh thích bạn... là Beta hay gì thì anh vẫn thích bạn…
một chiều ta đứng kế bên nhìn ngắm cuộc đời như những bức tranhdạo từng khu phố lúc xưa chìm đắm mà giờ sao thấy mới toanh.…
warning: lowercase, ooc, truyện mất não chỉ để delulu.phúc đức trời ban, khổ qua mướp ngọt, song anh mentioned.…
yang hồ homophobic tự cong chứ ko ai bẻ =)) cưng em pini nhiều r qua đây cho em khóc tí cho đa dạng sắc màu nhớ lowercase, ooc, nhân vật chỉ là trùng tên, không đại diện cho bất kì ai.9q tránh xa chỗ này ra 😔😔…
nguyễn thanh phúc nguyên tình cờ mò được tài khoản mạng xã hội bá đạo trên từng hạt gạo thời trẩu tre của ông bô nguyễn hữu sơn trong lúc xem youtube short !!warning: có mention couple tuy nhiên không quá rõ ràng, đọc hết tag trước khi vào fic.tits.…
Nguyên lại mơ.Trong giấc mơ, nó thấy mình trở lại tuổi 16, khi nó còn thơ ngây, dùng con mắt mộng mơ nhìn thế gian .Giấc mơ quá đỗi chân thực và đẹp đẽ khiến nó chẳng muốn tỉnh lại.Đơn giản là vì, ở nơi này, nó mới có thể mỉm cười thật tươi với cái người đang đứng dưới tán bằng lăng chớm thu, trong mắt anh chỉ phản chiếu bóng hình nó.Dẫu sao, ngoài đời thì đâu có còn cơ hội. Bởi lẽ, Khang đã bỏ nó tới một nơi xa lắm lắm, dẫu có cố gắng nhường nào cũng không thể chạm tới. (29/12/2025), idea bật ra trong lúc đang ôn cuối kì^^.…
"Em đánh giày cho cậu sạch lắm, cậu dẫn em đi theo cậu được không." ... Tú Bân sau chuyến đi học hỏi dài đằng đẳng ở Mỹ thì quay về VN, vì một số chuyện trong quá khứ mà giấc mơ trở thành một quân nhân không thể trở thành được nữa. Tự cảm thấy bản thân có tài năng về viết lách, nên Tú Bân quyết định từ bỏ ước mơ của mình để hướng sang một trang khác. Không còn sống trong ánh hào quang, mà quyết định trở thành một con người bình thường...liệu anh đã đi đúng hướng hay chưa ? Nhiên Thuân lớn lên trong một khu ổ chuột giữa Sài Gòn, chỉ nghe rõ được một bên tai, và hai ngón tay ở tay phải bị tật. Vốn dĩ nơi đầy màu sắc ấy không chứa nổi em, chỉ có thể hằng ngày xách theo một hộp gỗ lớn, đánh giày cho người qua đường. Cho đến một ngày có ai đó vô tình điểm vào sắc đen trong cuộc đời em một áng mực trắng tinh khôi. Hai con người cùng với hai xuất phát điểm như thế sẽ đi về đâu, liệu cuối con đường họ bước là gai góc hay cành hoa trải dài. ______Bối cảnh: Sài gòn 1930WARNING ❗️❗️❗️Không đề cập đến chiến tranh, không lấy ý tưởng lịch sử, chỉ lấy bối cảnh không lấy hoàn cảnh. Nếu nhạy cảm về lịch sử xin đừng đọc fic của mình, lượng kiến thức hạn hẹp của mình sẽ vô tình khiến bạn khó chịu. Có chi tiết phi logic, xin đừng xoáy sâu vào sạn trong fic. KHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬCre ảnh bìa: 1209sby, Sbjunit, Yeonbinlab…
"Hoạ em con mắt trong veoCánh môi đo đỏ, trăng treo, đồng tiền"-ckrctvn.…