Cung chi hướng tiền khán (đn Hoàng Cung,utichcoc convert,sạch,nữ cường)
…
Tiên là gì ? Phàm là gì ? Con người sống để làm gì ? Hà cớ chi phải sợ cái chết ? Nhiều lần tự hỏi bản thân về cuộc đời của mình, tự hỏi ta có là ta ? Vạn vật trên đời này hãy để ta tìm đến cùng, tìm đến khi bản thân ta thấy thăng hoa nhất... Ta tên Lạc Vấn Sinh !( Truyện lấy cảm hứng từ Phàm Nhân Tu Tiên, có thể nói là chung một thế giới. )…
Nàng cá tính, chàng mạnh mẽ.Gặp nhau trong hoàn cảnh vui nhộn và sau đó xảy ra nhiều chuyện thú vị...…
đây là 1 câu chuyện mà tôi kể lại những ngày tháng còn bé của mình vì sẽ không còn tương lai cho 1 người như tôi,khi mà mình muốn trở thành 1 "thiên thần" ở tuổi đôi mươi của mình. Tôi thật sự quá chán nản cái cuộc sống giả dối, tràn đầy sự tàn ác , xung quanh là những ánh mắt khinh bỉ , ghét bỏ mình…
Hiện đại, ngược.…
"Lần đầu gặp gỡ, Thế gian mây vần cuồng phong, không ai có thể sánh bằng chàng. Lần đầu si tâm, Thiên trường địa cửu, vĩnh viễn chỉ ôm tương tư mình nàng."…
Vì mình không có tí ý tưởng nào cả…
Họ đã yêu nhau rất lâu rồi, yêu tới mức có thể hi sinh bản thân. Vậy mà, một trò chơi quái gở lại xảy ra làm sự yêu thương đó dường như đi vào quên lãng...P/s: All couple kpop mà tôi ship…
Những câu chữ rất rất ngắn và rất ngẫu hứng của tớ..…
6 chiếc mũ tư duy…
- Đời này em thích chú nhiều hơn một chữ thích .Vốn dĩ em biết chú sẽ không thích em,sẽ mãi không bao giờ đáp trả lại tình cảm của em nhưng em vẫn cứ đắm chìm vào để rồi cuối cùng người nhận đau khổ lại vẫn là em .Dù gì cũng cảm ơn chú vì đã cùng em trải qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất . Có phải thích nhiều hơn một chữ thích là yêu không chú nhỉ? Vậy thì em đã yêu chú rồi,yêu rất nhiều chú à !…
Một chiếc tiệm Coffee yên tĩnh giữa chốn đô thành..Một tình yêu nhỏ bé xuất hiện tại Witchcraft..Một mối tình đầu đầy hạnh phúc như không thể dứt ra được..Một sự thật đang được che giấu..Một kết thúc đầy đau khổ..Một người ra đi với bao điều mất mát..Và một lần nữa tái sinh..Hanagaki Takemichi, 20 tuổi. Được ông trời ban cho nhan sắc và tờ giấy hướng dẫn sử dụng, vẻ ngoài điển trai cùng với giọng nói đầy ôn nhu. Cử chỉ ân cần, thấu hiểu tâm lý đối phương.…
Đây là câu chuyện dựa theo cuộc sống thực của tớ . Tớ viết ra đây cũng giống như đang tâm sự lại về những ngày tháng phổ thông của tớ. Hãy cùng đọc thử liệu cấp 3 có giống như bạn tưởng tượng không nhé<3Cám ơn các bạn đã ủng hộ tớ🤩…
Lâm Mặc yêu Lưu Vũ từ cái nhìn đầu tiên .Cứ ngỡ là không thể gặp được nhau nữa nhưng ai ngờ vận xoay mệnh chuyển thế nào Lâm Mặc lại gặp được Lưu Vũ với một thân phận khác...…
Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây là truyện ngôn tình kể về người đàn ông vì yêu thương mà muốn chiếm đoạt lẫn tâm hồn lẫn thể xác của người con gái. Cô muốn có một người đàn ông có kỹ thuật tốt, đẹp trai và có một thân thể cường tráng. Một trăm vạn bán đêm đầu tiên của cô, không ngờ lại gặp một người đàn ông kia. Anh ta vừa thần bí lại rất hung dữ. Anh ta không những muốn chiếm đoạt thân thể cô mà còn muốn chiếm cả lòng cô! Đại thúc hắc đạo kia, tính cách của anh ta cũng thật nhỏ nhặt, mới bị cô chọc giận, cơ thể anh liền bắt đầu vận động. Anh ta không thể dùng sự chân thành của mình để đổi lấy tình yêu chân chính.Anh như một cơn lốc mạnh mẽ ập tới, là người đàn ông tuấn tú và cường đại. Rồi từ đây, cuộc ái tình nhỏ bé, đáng yêu này sẽ đi về đâu? "Một trăm vạn thôi sao? Tốt! Tôi muốn em!" "Này, không phải chỉ có một trăm vạn là đủ. tôi còn mấy điều kiện nữa, nếu như anh không đủ những tiêu chuẩn...." "Chỉ cần diện mạo anh tuấn? Thân thể cường tráng? Kỹ thuật tốt là được đúng không?" Khóe miệng người đàn ông kia dường như nhếch lên một cái, giống như là vừa khẽ cười. Mình thấy truyện này vui vui nên cop về cho mn cùng đọc nhoa!…
Thế giới của tôi chính là trái tim của cậu.... cậu có thể lấy mình đi được không ?…
aweqwe…
Gt sơ qua về tình cảnh truyện nè: Kiếp trước cô bị chính người thân và bạn trai của mk cấu kết hại chết. Kiếp này cô sống lại đc ảnh đế bảo vệ ko cho ai đụng đến một cọng tóc của cô.…
Văn án: Tiếng đàn giữa không trung... Phát ra từ tâm, hay từ nỗi uất hận ngàn năm trở về... Một vụ nổ súng thương tâm... Xác thân ở đây, nhưng chẳng phải linh hồn đã rời đi. Là cái chết không phải sao? "Ngươi chưa chết." "Tôi đang ở đâu?" "Có muốn biết được kiếp trước của ngươi hay không?" "Ông là ai?" Khói lửa đã hiện ra trước mắt, hàng vạn con người đang tung hô vạn tuế. Nhân ảnh áo mão kiếm sắt, đẹp tựa như tranh bước ra, nhưng hà cớ nào lại giống mình thế. "Chính là kiếp trước của ngươi. Hãy tự đi tìm câu trả lời cho những nhân duyên ở hiện tại của mình." "Cái chết không quan trọng, đời này kiếp này ta chỉ muốn có được đệ..." Giữa muôn vàn hoa mai tả tơi hao gầy, những thân cành khẳng khiu trụi lá. Là mùa đông tàn tạ buốt giá, hay mùa xuân đã sớm héo rũ tàn phai? Con người ấy chính là ai. Trong bóng ảnh trắng thuần khiết, lệ đã tuôn rơi, buông cùng phong vũ hóa cùng bóng mai. Tiếng đàn ấy lại vang lên. Vang lên cùng cung bậc đau thương uất hận, nguyệt rũ ánh tà dương. Màu đỏ tựa máu bao trùm lấy nhân ảnh ấy... Không... Không... Thoáng chốc tất cả chỉ là ảo mộng. Tình yêu? Có phải là điều mà ta muốn tìm kiếm... "Phong vũ cuồng phong hoa tả tơi Huyết lệ tương phòng đâu thảnh thơi Đời này nguyện tận cùng chi viễn Nhất mực nghênh hoa thưởng nguyệt hàn..."…