[NUTDEFT] XÍCH
Yêu?…
Yêu?…
Xả nứng, siêu dâm, kink/ fetish nặng, không cốt truyện…
occ!tục!!đừng báo cáo nhe @everyonecũng đừng mang đi đâu nhá…
lại là gemdoo đâyyy…
Truyện chủ yếu xoay quanh nhân vật Phong và những chàng trai xung quanh anh chàng. Truyện chứa nhiều cảnh bạo lực, cưỡng hiếp...mọi người cận nhắc trước khi xoay. Xin cảm ơn…
nhớ về anh phát đinlỡ nhắn tin liệu anh có phiền…
Tóm lại đọc là biếtĐây mình lưu để đọc onl thôiBộ nào chưa hoàn thành thì Tri Vô ta edit+beta tiếp.Đây chủ yếu là mỹ cường, cường công cường thụ, đại thúc thụ, song tính cường thụ hứng thú hẳn đọc…
Allx QiuqiuNhóm nhạc nam 3 Alpha x Beta (omega) Đào hố không hứa lắp hố…
Vô tình biết bí mật về sở thích tình dục của bạn cùng phòng. Tôi bị nó tha hoá thành tên nô lệ cuồng dâm không lối thoát.| | | | | Truyện ban đầu hơi nhẹ nhàng theo kiểu bạn bè. Nhưng về sau mình sẽ tăng đô dần lên theo hướng kiểm soát, phục tùng.…
kim taehyung x min yoongicánh hoa tàndưới chân nànglà cả tuổi xuân trôi theo mối tìnhnàng khóc cho mình shortficwarning: ngược luyến tàn tâm (!) không re-up, không chuyển ver dưới mọi hình thức…
"Sao cậu không bao giờ chịu lo học hành vậy?""Còn cậu lúc nào cũng sợ ma là sao?"…
Tôi chẳng biết nên kể về khúc nào trong cuộc đời mình nhưng giờ đây mọi thứ dần thay đổi xung quanh tôi...Tôi viết nhật ký này vào năm tôi học lớp 9, 2026.Vui lòng liên hệ để mua bản quyền truyện hoặc xin phép.…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
Ai thích trước Ai tán trước…
do you think like me?…
occ,tục!!xin đừng báo cáo (x3)k đưa lên trc mặt chính chủ(x3)tks all!…
"ngày mình quay về, mình mang trầu cau qua thưa chuyện với cha em, mình nha..."…
Chỉ vì một dòng tin nhắn than vãn "lười sấy tóc" trên broadcast của Hong, Nut đã có mặt ngay lập tức với chiếc máy sấy màu xanh mint trên tay.Giữa cái nóng hầm hập của buổi trưa Bangkok, tiếng máy sấy vù vù dường như đã che đi những nhịp tim lạc nhịp và những điều chưa thể gọi tên đằng sau hai chữ "mày - tao"."Chỉ phục vụ riêng cho mày thôi, trả phí cao vào!"…
Trong mắt mọi người, anh là một ngôi sao luôn tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu - nơi hàng ngàn người gọi tên anh, nơi mọi ánh nhìn đều hướng về anh. Nhưng không ai biết rằng phía sau ánh hào quang ấy là những ngày mệt mỏi, những đêm dài kiệt sức.Cho đến khi anh gặp cậu.Cậu chỉ là một fan bình thường - một bác sĩ làm việc tại bệnh viện, quen với những ca trực dài và những hành lang trắng lạnh lẽo. Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành người bước vào cuộc sống của một idol.Một lần nhập viện vì tai nạn đã khiến hai con người thuộc hai thế giới khác nhau gặp nhau.Cậu chăm sóc anh như một bệnh nhân bình thường. Không gọi anh là "idol". Không nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ.Và có lẽ chính điều đó khiến anh rung động trước.Từ những cuộc trò chuyện ngắn trong phòng bệnh, những tin nhắn hỏi thăm sau giờ trực, họ từng chút một bước vào cuộc sống của nhau.Không ồn ào. Không vội vã.Chỉ là hai con người lặng lẽ tìm thấy nhau giữa thế giới quá rộng lớn này.…
Bạn gì mà lạ vậy?…