huỳnh tú thư: Cô bé hậu đậu,tính tình trong trẻ con,ngoài bà già khó tính,mặt lạnh,mặc dù đã là 1 học sinh cấp 3, 16t nhưng vẫn luôn tin vào truyện cổ tích với bạch mã hoàng tử...-Cuộc đời bất công ko thương kẻ ở hiền khi nó bất đắc dĩ phải kí bảng hợp đồng osin cùng lúc với chàng trai tựa như hoàng tử.-Trần Bá Tuấn Khải:con tập đoàn lớn ở Việt Nam,bố là ông trùm mafia có tiếng nhất ,nhì ở VN,thailand-Tuấn Khải là người đàn ông mà biết bao nhiêu cô gái mong cÓ được...?Ay dà,không biết đời con này sau này ra sau nữa.…
Một cô bé (nhân vật Tôi) đang học tại một trường THCS. Cảm xúc kì lạ chợt tới khi một cậu con trai từ lớp @8 chuyển sang lớp cô. Ấn tượng đầu tiên không hề tốt chút nào. Con tim cô dần rung động, bỏ mặc tất cả cô quyết định TỎ TÌNH với cậu. Nhưng điều đó thật sự là sai lầm!! Thứ mà cô nhận lại chỉ là nhưng lời nói lạnh nhạt từ cậu, sự đau đớn của thể xác lẫn tinh thần... ..Nhân vật truyện không có tên...Truyện dựa theo cuộc sống của tác giả. Ủng hộ trứ?? ;_;…
Ta rất yêu Nghiêm Tử Tụng, yêu đến không cách nào tự kiềm chế.Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, ta liền bắt đầu muốn trở thành nữ nhân của nam nhân này.Ta mỗi ngày đều tự cho mình là bạn gái của hắn mà giúp hắn giặt quần áo, quét dọn vệ sinh.Bất kể hắn cỡ nào chán ghét ta, ta đều không để ý.Nhưng là hắn không thương ta, hắn chỉ ăn cơm ta làm cho hắn, sau đó mỗi lần nhìn thấy ta đều nói:“Ngươi cút sang một bên cho ta!”Có một ngày ta đem hắn đẩy xuống thang lầu, ta nói:“Nghiêm Tử Tụng ngươi tàn phế đi, ngươi tàn phế ta nuôi dưỡng ngươi cả đời.”Sau ta lại đột nhiên không thương hắn, hắn làm gì ta cũng thấy phiền.Có một ngày hắn tự mình té xuống thang lầu, nói với ta:“Tương Hiểu Mạn, ta tàn phế, ngươi phải nuôi ta cả đời.” Hắn còn nói:“Nếu không, ta giúp ngươi giặt quần áo nấu cơm?”…
Tên truyện : [ Hắc Thế Gia ] Vết Xe Đỗ, Vòng Lặp, Hắc Ám, Hắc Thuật, Đại Gia TộcChủ đề : Inconsistent on 1 topicĐăng tải : @HelgaSofitaEliaNơi đăng : Wattpad…
"Phòng Cuối" là một câu chuyện kinh dị tâm lý lấy bối cảnh trong một ngôi trường cũ, nơi cuối hành lang tồn tại một cánh cửa không thuộc về bất kỳ lớp học nào. Mỗi lần cánh cửa ấy mở ra, một con người biến mất, để lại một kẻ giống hệt họ bước ra ngoài.Nhân vật chính vô tình chạm vào bí mật đó và dần nhận ra sự thật đáng sợ: chỉ có một người được tồn tại, còn những kẻ khác sẽ bị giam giữ vĩnh viễn trong Phòng Cuối. Khi ranh giới giữa bản gốc và bản sao mờ dần, câu chuyện đặt ra câu hỏi lạnh người: liệu người đang sống cuộc đời này có thật sự là chính mình?Một câu chuyện ám ảnh về bản ngã, sự thay thế và nỗi sợ bị xóa khỏi chính cuộc đời mình.…
truyện lấy bối cảnh tương lai tại nhật,nữ chính là một nữ sinh bình thường, vì một số việc khiến cô dính tới các yakuza bị truy nãđể sống sót cô phải nói họ cô cũng là một yakuzacùng họ làm những phi vụ cả trăm tỷhành trình bảo vệ mạng sống của cô vô cùng gian nan và nguy hiểmnhưng lại để lại những kỉ niệm đáng nhớhãy đón xem hành trình sống sót của cô…
【 bệnh tình trả về ➕ siêu đốt cao võ ➕ thiếu phụ sắc vợ ➕ y sư ➕ người gian ác ➕ vạn lần trả về 】Vân Trần xuyên qua cao võ thế giới, trở thành một tên phế y sư, không có chút nào chiến lực có thể nói!Sinh mệnh hấp hối thời khắc, Vân Trần thức tỉnh 【 bệnh tình vạn lần trả về hệ thống 】, chỉ cần trị liệu người khác, liền có thể vô hạn trả về bệnh tình ban thưởng!"Trị liệu trả về? Cái này tốt!" Vân Trần mừng rỡ, một đường hát vang tiến mạnh.【 đinh! Chúc mừng túc chủ trị liệu ma độc, trả về Truyền Thuyết cấp huyết mạch, Thập Nhị Dực Ma Kiếm Tiên! 】【 đinh! Chúc mừng túc chủ trị liệu thận hư, trả về Long Dương chi thận, một giây một huyết khí! 】【 đinh! Chúc mừng túc chủ trị liệu Thí Thiên tán, trả về Siêu Thần ngộ tính, trong nháy mắt lĩnh hội công pháp! 】. . . . .Thiên tài tiệc tối lúc, Vân Trần máu me đầy đầu phát ra trận; cao võ bị đá quán lúc, Vân Trần máu ngược tất cả thiên tài; làm nhiệm vụ lúc, Vân Trần luôn luôn lấy y sư thân phận trà trộn vào đi. . . . .Từ đây, ma đạo đại hộ pháp hô "Lão công", mặc tất trắng tóc hồng y tá gọi "Ba ba" . . . .Khí vận chi tử: "Ác ma này vì cái gì sức chiến đấu mạnh như vậy!"Thiên tài yêu nghiệt: "Ngọa tào! Ngươi xác định hắn là một cái y sư? !"Tác giả: Thỉnh Khiếu Ngã Chủ Nhân Truyện Dịch và Convert bởi FGO…
anh nhìn cậu , hỏi : " sao em lại hút thuốc ? " cậu cúi đầu rít một hơi rồi cười nhạt nhòa không đáp . " vì anh mãi chẳng biết rằng em đã thích anh "- anh sẽ không nghe thấy vì đây sẽ chỉ là đáp án mà một mình em mới biết .một ngày sau rất rất lâu sau kể từ khi cả hai rời cấp ba , một tin nhắn sms được gửi đến cho huy : " em bỏ thuốc chưa ? " huy lấy hết cam đảm nhắn lại cho anh " em chưa. " @by _cdese…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…