Nhân vật: Taehyung: Thái Hanh (hắn) Jungkook: Chính Quốc (cậu) Namjoon: Lão Tuấn (phú hộ làng Chầu) Seokjin: Bà Trân(vợ cả của ông phú hộ làng Chầu)Chanyeol: Ông Liệt (phú hộ làng Yên) Baekhyung: Bà Hiền (vợ ông Liệt) VÀ MỘT SỐ DIỄN VIÊN KHÁC 😁Bối cảnh và hoàn cảnh nhân vật: Hắnlà con trai cả của ông Tuấn gia đình phú hộ giàu nhất làng Chầu, là con trai của bà cả. Còn cậu là con trai của ông Liệt gia đình phú hộ giàu nhất làng Yên. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~…
Dia memang tak romantik,tetapi bila dia jadi romantik,orang lain pun boleh jadi angau.Dia hidup bukan kerana cinta. Dia hidup kerana kehadiran Prince Charming yang menyelamatkannya. Semuanya gara - gara dia yang mengoyak Carta Prince Charming-carta misteri yang tiada sesiapa tahu dari mana datangnya. Yang pasti, memang dia langsung tidak percaya dengan sumpahan yang dikatakan berkaitan dengan Carta Prince Charming"Sumpahan puteri? Kau ingat ini cerita dongeng ke? Puteri apa yang nak sumpah aku ni? Putri bunian? Putri lindungan bulan?"Desakan daripada Sofea membawa kw Kelab Bola Sepak. Di situlah Prince Charming berkumpul. Tetapi hanya seorang sahaja Prince Charming yang dicari - carinya. Namun, untuk mencari Prince Charming bukanlah mudah, namun dia yakin, antara mereka, pasti salah seorang adalah penyelamatnya.Orang tu pun satu! Dah selamatkan nyawa orang, tak reti-reti ke nak munculkan diri? Bukan ke lagi senang kalau datang berdiri depan aku dan cakap, Sayalah yang selamatkan awak daripada kena langgar semalam. Finish! Tak adalah nak panjangkan cerita sampai beratus muka surat semata-mata nak cari Prince Charming! Antara Rezza, Fiq, Nazrul, Hayrul dan Najmi, siapakah Prince Charming yang sebenar? Atau, bukan dalam kalangan mereka? Ada apa dengan Carta Prince Charming? Siapa yang membuatnya? Apakah misteri di sebaliknya? Benarkah sumpahan itu benar?…
Giới thiệu về Văn Tiêu, một học sinh mới chuyển tới trường. Nhân viên chuyên trách giới thiệu hỏi về sở thích của cậu và đề nghị chia sẻ để có thể giới thiệu bạn mới trong lớp nhanh chóng. Văn Tiêu, với dáng người cao và kiệm lời trả lời rằng "sở thích của tôi là học tập". Mặc dù không nói nhiều, nhưng câu trả lời này cho thấy sự đam mê và nỗ lực của Văn Tiêu trong học tập, khiến nhân viên tỏ ra rất ấn tượng và đánh giá cao.…
Tác phẩm đầu tay viết trong thời gian rảnh rỗi của tớ. Tớ muốn mang đến cho người đọc trải nghiệm về chuyện tình nhẹ nhàng cùng nhau bước qua mọi năm tháng của đôi bạn "xe bus" là Hoàng Trần Anh Tú và Hạ An Chi. Hy vọng mọi người sẽ đón nhận!!!…
Tôi là ông Giáo Thứ, quê tôi là làng Vũ Đại - Nơi nhà văn Nam Cao đã lấy cảm hứng để cho ra đời những tác phẩm văn chương xuất sắc, tiêu biểu cho dòng văn học Việt Nam trước những năm 1945.Nhưng đã lâu lắm rồi, tôi chửa có dịp nào về thăm quê, không biết quê tôi - Làng Vũ Đại nay có gì đổi thay không nữa?Mấy hôm trước, thằng Chí Phèo nó bắn tin nhắn vào Zalo cho tôi, nó trịnh trọng mời ông Giáo về làng để cắt băng khai trương cái quán cháo lòng mà hắn vừa xây cất lên ở chân đê đầu làng. Cũng nhờ thế mà tôi mới có cái cớ để về thăm làng, thăm quê đấy bà con ạ!…
Bác sĩ Lăng....anh hệt như một đóa hướng dương vậy, nở rộ và rực rỡ, đem trái tim đầy hận thù của tôi bao bọc đến ấm ápTiểu Việt của tôi, người khác nói em lãnh đạm, nói em vô tình...nhưng tôi chỉ thấy một tiểu Việt hồn nhiên, đáng yêu và trong sángMƯỢN CÁI TÊN AAAAA…
Truyện mình edit lại. Nội dung : Phó Cửu là gái giả trai, phận là con gái nhưng mà mẹ của cô từ bé đã nuôi dưỡng cô như một người con trai. Nhóm dịch : Ngôn Phong.…
"Chúng ta đã từng gặp nhau khi nhỏ phải k?" Cậu nhẹ nhàng hỏi cô với vẻ mặt đầy nghi vấn "Phải, nhưng giờ tôi không muốn dính líu đến cậu nữa, nên tôi mong đây là lần cuối chúng ta nói về chuyện này.." Cô lạnh lùng đáp.Tuy còn tình cảm nhưng lại có một thứ gì đó như một bức tường vô hình ngăn cản cả 2 đến với nhau. Đó là gia thế? hoàn cảnh? hay các mối quan hệ cá nhân của họ? tất cả sẽ được bật mí khi đọc truyện nhé!…
Ngươi đã bao giờ yêu một người sâu đậm và hận một người rất nhiều chưa? Nàng, người con gái dưới tán hoa anh đào kia, đã khiến ta đem lòng yêu nàng từ phút gặp gỡ đầu. Ta yêu nàng, yêu rất nhiều, yêu đến chết đi sống lại, thế sao ta lại quên nàng, quên đi tình yêu của ta với nàng. Ta đã làm nàng đau, là lỗi ta, nhưng xin nàng, đừng hận ta. Chàng, người nam tử chạy vội trong mưa, hàng ngày bên ta, kể cho ta nghe về những thứ phàm trần. Ta đã đem lòng yêu chàng, yêu qua bao nhiêu kiếp luân hồi, ta vẫn yêu, vẫn yêu chàng. Sao chàng lại quên ta, sao ta lại không thể hận chàng, rất muốn đem nỗi hận ấy lấp đi tình yêu ta dành cho chàng, nhưng ta làm không được. Rời xa nơi cố hương, trúc bỏ thân phận kia, lạc lõng tìm hình bóng cố nhân xưa, nhưng thứ ta tìm được là ánh mắt xa lạ từ chàng. Tại sao vậy? Tại sao chàng lại quên ta, quên đi tình yêu ta ? " Đợi ta ! " " Đợi, ta không đợi được nữa rồi! " " Nàng phải đợi ta , gốc hoa anh đào năm ấy, ta sẽ về " Dưới tán hoa anh đào kia, những cánh hoa cứ rơi mãi không ngừng, rơi mãi vì một người đáng yêu cũng đáng hận. Ta không chờ được nữa, đành hẹn kiếp tương phùng. - " Khoảnh khắc gặpgỡ người đẹp như hoa đào nở rộ Ta và người một lần đổi thay sâu nặng nghìn đời Ánh mắt dịu dàng người trao ta năm đó Là kiếp nạn hay mối lương duyên Mảnh trăng tròn dệt nên hồi ức tương tư Mang theo nỗi nhớ truyền kiếp vạn năm Tương phùng rồi chia xa Chỉ đành hẹn kiếp sau " -/mọi ng đọc góp ý kiến cho mình nha/…