162 Truyện
[EDIT] Từ Niên Thiếu Đến Rung Động - Tiêu Lộ

[EDIT] Từ Niên Thiếu Đến Rung Động - Tiêu Lộ

130 11 7

从年少到欢喜 - Từ Niên Thiếu Đến Rung ĐộngTác giả: Tiêu LộEditor: SanSố chương: 113 chương, 8 phiên ngoạiThể loại: Thanh mai trúc mã, song hướng thầm mến, song xử, vườn trường đến thành thị (từ đồng phục đến áo cưới), HE, ngọt văn.Thiếu nữ nỗ lực hết mình vì không tin cổ tích x Thiếu niên thiên tài muốn tạo nên cổ tích.VĂN ÁNĐôi lúc Đan Quý Thu nghĩ, nếu cô có thể lựa chọn lần nữa, cô hy vọng mình không phải thanh mai của Lục Duẫn, không được anh che chở từ nhỏ đến lớn. Vậy thì ít nhất cô còn có can đảm mà thích anh một cách quang minh chính đại chứ không phải ôm giữ bí mật vừa ngọt ngào vừa chua xót này, sợ một ngày anh phát hiện để rồi đến bạn bè cũng không làm được.Lục Duẫn vừa đẹp trai, hài hước, tính khí lại có chút cà lơ lất phất, cả Thất Trung đều công nhận anh là giáo thảo, chỗ nào cũng tốt. Nếu có chỗ không tốt thì chắc là chuyện hằng năm xếp hạng của anh đều bị tiểu thanh mai của mình nghiền áp. Lục Duẫn: "Mình đánh cược nhé, nếu lần thi này tớ vượt qua cậu thì cậu phải giặt tất cho tớ một tháng."Đan Quý Thu: ". . ."Lục Duẫn nói tiếp: "Nếu cậu thắng, tớ không chỉ giặt tất cho cậu một tháng mà còn giúp cậu giặt quần lót một tháng."Đan Quý Thu: "Cút giùm." Xuất huyết não mất thôi. Giới thiệu: Bạn thanh mai và bạn trúc mã đều cho rằng đối phương không thích mình. Nội dung vắn tắt: lòng mang lý tưởng, chính trực lương thiện. Một câu chuyện xưa về tình yêu và sự trưởng thành.…

MỸ NHÂN TÂM XÀ: BẤT THÀNH UYÊN ƯƠNG

MỸ NHÂN TÂM XÀ: BẤT THÀNH UYÊN ƯƠNG

113 5 8

Tác giả:Puii Pi DyThể loại:Ngôn Tình, Cổ Đại, NgượcNguồn:Sàn TruyệnTrạng thái:FullThể loại: ngôn tình cổ đại, có ngược Triền miên ái ânSay đắm mặn nồngKề bên bao nămXuân hạ thu đôngHoa chẳng đơm nổiQủa kết không raNgười cũng xa taTiếc thay lương duyênBất thành uyên ương...Bốn năm vì thích hắn mà nàng bỏ đi tiền đồ, hào quang của mình đang có để làm tình nhân bé nhỏ không danh phận ở bên hắn vậy mà đổi lại hắn cho nàng ba từ không xứng đáng.Hắn coi nàng là vật trưng bày cho đẹp, có cũng được, không có cũng không thiếu cái khác thế vào.Hắn vô tình vô nghĩa với nàng.Hắn ôn nhu với nữ nhân hắn yêu.Hắn có thể nhường nhịn nữ nhân ấy.Hắn có thể kiên trì với nữ nhân ấy.Hắn có thể yêu thương nữ nhân ấy.Dù cho nữ nhân ấy vô tâm, hờ hững với hắn như vậy.Nàng người bên gối, dưới thân hắn bao năm.Hắn lạnh nhạt phũ bỏ.Điều này làm nàng ghen tị, tủi hờn...Vì sao nàng không thể có được chút tình cảm từ hắn?Thôi... nàng không cần nữa! Hối hận trong nàng nhiều lắm... không cần hắn nữa... không bao giờ cần nữa!Thế nhưng hắn không buông nàng! Không tha cho nàng..._Một nữ nhân vốn nên trong sáng, đơn thuần nhưng vì con tim hướng về một nam nhân vô tâm với tất cả mà nữ nhân ấy bỏ đi tâm hồn thơ ngây, không đau không xót. Nam nhân cố ý tạo ra bao tổn thương cho nữ nhân ấy, khiến nữ nhân tủi hờn, đau thương, tâm trở nên độc ác...…