Em Không Phải Là Phần Thưởng [Drop]
đơn giản top ngược - bot khóc và Trò Đùa hoá Tình Yêu thôi à ....…
đơn giản top ngược - bot khóc và Trò Đùa hoá Tình Yêu thôi à ....…
có h+fic theo kiểu mafia ,gay cấn ko thì ko bt nhg hay thì cx chưa bt đc…
ngẫu hững thôi tác giả thiếu ke nên viếtcảnh báo: có yếu tố 18+, trôn có lài, bạo lực…
trợ lí và người nổi tiếng ??…
Tôi xuyên vào một game otome rồi, không những là loại game tôi tệ nhất mà còn nhập vai phản diện nữa!! ;v;Nhưng trong game này tôi lại xinh đẹp lại vừa có phép thuật nữa, vậy chỉ cần hông đụng tới các nhân vật chình thì mọi chuyện sẽ ổn thôi phải không nhỉ?...phải không?…
"nic mày không quay lại với mày đâu đừng coi nữa đây là lần thứ 5 trong tháng rồi đấy dm?""rút ra lá The Lovers cho tao không thì mày tới số"fic vui hay buồn thì phụ thuộc vào ngày hôm đó tâm trạng của tác giả như nào =)))))…
trường trung học say hi có hai khu đào tạo học sinh cấp hai (khu A) và cấp ba (khu B). đây là nơi sản sinh ra vô số báo thủ, cũng là nơi các con thuyền ra khơi.OOC, lowercase, có tục. Textfic lẫn văn xuôi.Vui lòng không đem truyện của mình đi nơi khác.Và chào mừng đã đến với trường trung học Say Hi!!!…
Một câu chuyện đời thường xoay quanh hành trình thay đổi cuộc sống của nhân vật chính, Hikari Asano…
Yêu anh thương anh là việc em đã lựa chọn và sẽ thực hiện cả đời này mà không bao giờ hối hận…
-Cũng đã đến lúc nghẹn ngào nói lời chào đến mối tình đầu--1 cuốn sách ngọt ngào mà đôi ta từng viết--Em như bông hoa mặt trời,có nụ cười đốt cháy lòng người--Có lẽ em là Thanh Xuân của tôi-Fic nỳ viết chủ yếu là Jsolnicky,Fic đầu tay có gì mong mn k cảm.Fic có lẽ k H…
Sẽ có mấy cp lạ ạaViết về tình iu của mấy anh nhà><!Người thật, truyện phake!!Không đem nó đến với các aiu!!Only Wattpad, do not reup!…
drop.;" mỗi ngày đều phải sống thật vui vẻ và hạnh phúc, sống hết mình vì những thứ mà ta muốn, để sau này khi nhìn lại nhất định không được hối tiếc "…
chỉ yêu thôi.oneshort, lowcase(tùy chap)…
Một chiếc list be bé tổng hợp đoản - oneshort - shortfic về F4 OTP (rps) đáng yêu au đu trong ATSH1, cùng một số OTP cameo khác.CP: DomicMasterD - Trần Đăng Dương×Lê Quang Hùng.• RhyCap (Rhyder×Captain Boy) - Nguyễn Quang Anh×Hoàng Đức Duy..Cameo dễ thương: BanKid, HiếuHuy, LuânTus, JsolNicky, NgânTrung, DooGem, NusKieu, IsaacNegav.- Sẽ có nhiều fic lấy ý tưởng từ bài hát.- Nhân vật không thuộc về au, nhưng trong fic của au là do au định đoạt.- Toàn bộ fic đều là trí tưởng tượng của au, là pov giả tưởng, không áp vào đời thực, hãy đu OTP văn minh và vui vẻ.- Không mang những đứa con của au đi khi chưa có sự cho phép.- Không cmt toxic, khiếm nhã, cue nhân vật/cp khác không liên quan vào fic với mọi hình thức.…
"Đừng để cảm xúc chi phối lý trí của mày"…
Trần Minh Hiếu học sinh ưu tú khoá 12Đặng Thành An một tên nhóc Cá biệt khoá 11Trần Đăng Dương học sinh giỏi khoá 11…
Kết : HE Cái tên với cốt truyện nó không có liên quan đến nhau á =)))…
Trường trung học Phan Đăng Lưu có hai truyền thuyết sống. Một kẻ là "Bạo Quân" Nguyễn Thái Sơn, mạnh mẽ, ngang tàng, một câu nói có thể khiến cả đám đàn em răm rắp nghe theo. Một người là "Thiếu Gia Lạnh Lùng" Trần Phong Hào điềm tĩnh, sắc bén, không bao giờ tham gia ẩu đả nhưng lại chưa từng thua một trận nào.Hai con người, hai phong cách, tưởng như chẳng liên quan, nhưng lại đứng ở hai đầu chiến tuyến. Một người cai trị bằng sức mạnh, một kẻ giữ vững vị thế bằng sự nhạy bén và trí tuệ.Bất cứ ai trong trường cũng biết: "Thái Sơn và Phong Hào - nước sông không phạm nước giếng." Nhưng khi một biến cố xảy ra, đẩy cả hai vào thế đối đầu trực diện, mọi nguyên tắc bị phá vỡ.Thái Sơn cười lạnh:"Cậu nghĩ cậu có thể chơi trò cao thượng với tôi sao?"Phong Hào bình thản nhếch môi:"Tôi không chơi, nhưng tôi cũng không bao giờ thua."Giữa những âm mưu, những trận chiến ngầm và cả những khoảnh khắc rung động lặng lẽ, liệu kết cục của cuộc đối đầu này là thắng thua rõ ràng, hay sẽ có một sự thay đổi không ai ngờ tới?…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…
Đi săn cùng bé Ann…